Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2022

 LỜI CHÚA – CHÚA NHẬT XXVII MÙA THƯỜNG NIÊN NĂM C

Bài Ðọc I: Kb 1, 2-3; 2, 2-4

Lời Chúa trong sách Tiên tri Khabacúc.

Cho đến bao giờ, lạy Đức Chúa,

con kêu cứu mà Ngài chẳng đoái nghe,

con la lên : “Bạo tàn !” mà Ngài không cứu vớt ?

Sao Ngài bắt con phải chứng kiến tội ác hoài,

còn Ngài cứ đứng nhìn cảnh khổ đau ?

Trước mắt con, toàn là cảnh phá phách, bạo tàn,

chỗ nào cũng thấy tranh chấp và cãi cọ.

Đức Chúa trả lời và nói với tôi : “Hãy viết lại thị kiến

và khắc vào tấm bia cho ai nấy đọc được xuôi chảy.

Đó là một thị kiến sẽ xảy ra vào thời ấn định.

Nó đang tiến nhanh tới chỗ hoàn thành,

chứ không làm cho ai thất vọng.

Nếu nó chậm tới, thì cứ đợi chờ,

vì thế nào nó cũng đến, chứ không trì hoãn đâu.

Này đây, ai không có tâm hồn ngay thẳng sẽ ngã gục,

còn người công chính thì sẽ được sống,

nhờ lòng thành tín của mình.”

Đáp ca Tv 94,1-2.6-7a.7b-9 (Đ. c.7b.8a)

Xướng 1: Hãy đến đây ta reo hò mừng Chúa,

tung hô Người là Núi Đá độ trì ta,2vào trước Thánh Nhan dâng lời cảm tạ,

cùng tung hô theo điệu hát cung đàn.

Đáp. Ngày hôm nay, ước gì anh em nghe tiếng Chúa !

Người phán : Các ngươi chớ cứng lòng.

Xướng 2: Hãy vào đây ta cúi mình phủ phục,

quỳ trước tôn nhan Chúa là Đấng dựng nên ta.7aBởi chính Người là Thiên Chúa ta thờ,

còn ta là dân Người lãnh đạo,

là đoàn chiên tay Người dẫn dắt.

Xướng 3: Ngày hôm nay, ước gì anh em nghe tiếng Chúa !8Người phán : Các ngươi chớ cứng lòng

như tại Mê-ri-ba, như ngày ở Ma-xa trong sa mạc,9nơi tổ phụ các ngươi đã từng thách thức

và dám thử thách Ta, dù đã thấy những việc Ta làm.

Bài Ðọc II: 2 Tm 1, 6-8, 13-14

Lời Chúa trong thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi cho Timô-thêu.Anh thân mến, tôi nhắc anh phải khơi dậy đặc sủng của Thiên Chúa, đặc sủng anh đã nhận được khi tôi đặt tay trên anh. 7 Vì Thiên Chúa đã chẳng ban cho chúng ta một thần khí làm cho chúng ta trở nên nhút nhát, nhưng là một Thần Khí khiến chúng ta được đầy sức mạnh, tình thương, và biết tự chủ. 8 Vậy anh đừng hổ thẹn vì phải làm chứng cho Chúa chúng ta, cũng đừng hổ thẹn vì tôi, người tù của Chúa ; nhưng dựa vào sức mạnh của Thiên Chúa, anh hãy đồng lao cộng khổ với tôi để loan báo Tin Mừng. 13 Với đức tin và đức mến của một người được kết hợp với Đức Ki-tô Giê-su, anh hãy lấy làm mẫu mực những lời lành mạnh anh đã nghe tôi dạy. 14 Giáo lý tốt đẹp đã giao phó cho anh, anh hãy bảo toàn, nhờ có Thánh Thần ngự trong chúng ta.

Tung hô Tin Mừng 1 Pr 1,25

Al-lê-lui-a. Al-lê-lui-a. Lời Chúa vẫn tồn tại đến muôn thuở muôn đời. Đó chính là Lời đã được loan báo cho anh em như một Tin Mừng. Al-lê-lui-a.

Bài Tin Mừng: Lc 17, 5-10

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

 Khi ấy, các Tông Đồ thưa với Chúa Giê-su rằng : “Thưa Thầy, xin thêm lòng tin cho chúng con.” 6 Chúa đáp : “Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo cây dâu này : ‘Hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc’, nó cũng sẽ vâng lời anh em.

 “Ai trong anh em có người đầy tớ đi cày hay đi chăn chiên, mà khi nó ở ngoài đồng về, lại bảo nó : ‘Mau vào ăn cơm đi’, 8 chứ không bảo : ‘Hãy dọn cơm cho ta ăn, thắt lưng hầu bàn cho ta ăn uống xong đã, rồi anh hãy ăn uống sau !’ ? 9 Chẳng lẽ ông chủ lại biết ơn đầy tớ vì nó đã làm theo lệnh truyền sao ? 10 Đối với anh em cũng vậy : khi đã làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói : chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi.”

Suy Niệm:

(Trích từ Lời Chúa trong Thánh lễ)

Thiên Chúa dựng nên chúng ta để chúng ta phục vụ Ngài qua đời sống thờ phượng, kính mến, và qua những anh em chúng ta. Chúa muốn chúng ta khiêm tốn phục vụ Chúa, bằng sự chu toàn bổn phận: cha mẹ đối với con cái, con cái đối với cha mẹ, tình bác ái huynh đệ với tha nhân, một tín hữu trong Giáo Hội, một người công dân đối với tổ quốc... Chúng ta cũng không huyênh hoang tự đắc vì những gì mình làm được. Vì tất cả mọi sự đều là do Chúa ban. Chúng ta chỉ là dụng cụ của Chúa, nên ta phải có thái độ khiêm tốn khi phục vụ.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa, xin biến chúng con thành những khí cụ đắc lực trong bàn tay của Chúa, để chúng con biết khiêm tốn phụng sự Chúa trong tâm tình hiếu thảo, tin yêu và phục vụ anh chị em trong tình yêu thương của Chúa. Amen.

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2022

 Lời Chúa – Chúa Nhật XXIV Thường niên (11/09/2022)


Bài Ðọc I: Xh 32, 7-11. 13-14

Lời Chúa trong sách Xuất Hành.


 Ngày ấy, Đức Chúa phán với ông Mô-sê rằng : “Hãy đi xuống, vì dân ngươi đã hư hỏng rồi, dân mà ngươi đã đưa lên từ đất Ai-cập. 8 Chúng đã vội đi ra ngoài con đường Ta truyền cho chúng đi. Chúng đã đúc một con bê, rồi sụp xuống lạy nó, tế nó và nói : ‘Hỡi Ít-ra-en, đây là thần của ngươi đã đưa ngươi lên từ đất Ai-cập’.” 9 Đức Chúa lại phán với ông Mô-sê : “Ta đã thấy dân này rồi, đó là một dân cứng đầu cứng cổ. 10 Bây giờ cứ để mặc Ta, cứ để cơn thịnh nộ của Ta bừng lên phạt chúng, và Ta sẽ tiêu diệt chúng. Nhưng Ta sẽ làm cho ngươi thành một dân lớn.”

 


Ông Mô-sê cố làm cho nét mặt Đức Chúa, Thiên Chúa của ông, dịu lại. Ông thưa : “Lạy Đức Chúa, tại sao Ngài lại bừng bừng nổi giận với dân Ngài, dân mà Ngài đã giơ cánh tay mạnh mẽ uy quyền đưa ra khỏi đất Ai-cập ? 13 Xin Ngài nhớ đến các tôi tớ Ngài là Áp-ra-ham, I-xa-ác và Ít-ra-en ; Ngài đã lấy chính danh Ngài mà thề với các vị ấy rằng : Ta sẽ làm cho dòng dõi các ngươi đông đúc như sao trên trời, và sẽ ban cho dòng dõi các ngươi tất cả miền đất ấy, là miền đất Ta đã hứa ; chúng sẽ được thừa hưởng miền đất ấy đến muôn đời.” 14 Đức Chúa đã thương, không giáng phạt dân Người như Người đã đe.

Đáp ca Tv 50,3-4.12-13.17 và 19 (Đ. x. Lc 15,18)

Xướng 1: Lạy Thiên Chúa, xin lấy lòng nhân hậu xót thương con,

mở lượng hải hà xoá tội con đã phạm.4Xin rửa con sạch hết lỗi lầm

tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy.

Đáp.Tôi sẽ trỗi dậy, trở về với cha tôi.

Xướng 2: Lạy Chúa Trời, xin tạo cho con một tấm lòng trong trắng,

đổi mới tinh thần cho con nên chung thuỷ.13Xin đừng nỡ đuổi con không cho gần Nhan Thánh,

đừng cất khỏi lòng con thần khí thánh của Ngài.

Xướng 3: Lạy Chúa Trời, xin mở miệng con,

cho con cất tiếng ngợi khen Ngài.19Lạy Thiên Chúa, tế phẩm dâng Ngài là tâm thần tan nát,

một tấm lòng tan nát giày vò, Ngài sẽ chẳng khinh chê.

Bài Ðọc II: 1 Tm 1, 12-17

Lời Chúa trong thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi Timôthêu.

 Anh thân mến, tôi tạ ơn Đức Ki-tô Giê-su, Chúa chúng ta, Đấng đã ban sức mạnh cho tôi, vì Người đã tín nhiệm mà gọi tôi đến phục vụ Người. 13 Trước kia, tôi là kẻ nói lộng ngôn, bắt đạo và ngạo ngược, nhưng tôi đã được Người thương xót, vì tôi đã hành động một cách vô ý thức, trong lúc chưa có lòng tin. 14 Đức Ki-tô Giê-su, Chúa chúng ta, đã ban cho tôi đầy tràn ân sủng, cùng với đức tin và đức mến của một kẻ được kết hợp với Người. 15 Đây là lời đáng tin cậy và đáng mọi người đón nhận : Đức Ki-tô Giê-su đã đến thế gian, để cứu những người tội lỗi, mà kẻ đầu tiên là tôi. 16 Sở dĩ tôi được thương xót, là vì Đức Giê-su Ki-tô muốn tỏ bày tất cả lòng đại lượng của Người nơi tôi là kẻ đầu tiên, mà đặt tôi làm gương cho những ai sẽ tin vào Người, để được sống muôn đời. 17 Kính dâng Vua muôn thuở là Thiên Chúa bất diệt, vô hình và duy nhất, kính dâng Người danh dự và vinh quang đến muôn thuở muôn đời. A-men.

Tung hô Tin Mừng 2 Cr 5,19

Al-lê-lui-a. Al-lê-lui-a. Trong Đức Ki-tô, Thiên Chúa đã cho thế gian được hoà giải với Người, và giao cho chúng tôi công bố lời hoà giải. Ha-lê-lui-a.

Bài Tin Mừng: Lc 15, 1-32 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

 Khi ấy, các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giê-su để nghe Người giảng. 2 Thấy vậy, những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau : “Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng.” 3 Đức Giê-su mới kể cho họ dụ ngôn này :

 “Người nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con, lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang, để đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất ? 5 Tìm được rồi, người ấy mừng rỡ vác lên vai. 6 Về đến nhà, người ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói : ‘Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất đó.’ 7 Vậy, tôi nói cho các ông hay : trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn.

 “Hoặc người phụ nữ nào có mười đồng quan, mà chẳng may đánh mất một đồng, lại không thắp đèn, rồi quét nhà, moi móc tìm cho kỳ được ? 9 Tìm được rồi, bà ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói : ‘Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được đồng quan tôi đã đánh mất.’ 10 Cũng thế, tôi nói cho các ông hay : giữa triều thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối.”

 Rồi Đức Giê-su nói tiếp : “Một người kia có hai con trai. 12 Người con thứ nói với cha rằng : ‘Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng.’ Và người cha đã chia của cải cho hai con. 13 Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình.

 “Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, 15 nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng ; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. 16 Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. 17 Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ : ‘Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói ! 18 Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người : ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, 19 chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy.’ 20 Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha.


“Anh ta còn ở đằng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để. 21 Bấy giờ người con nói rằng : ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa ...’ 22 Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng : ‘Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, 23 rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng ! 24 Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy.’ Và họ bắt đầu ăn mừng.

 “Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, 26 liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. 27 Người ấy trả lời : ‘Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ.’ 28 Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ. 29 Cậu trả lời cha : ‘Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. 30 Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng !’

 “Nhưng người cha nói với anh ta : ‘Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. 32 Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy.’”

 Trong niềm tín thác vào Chúa Kitô Phục Sinh

Hội Dòng Mến Thánh Giá Vinh kính báo:
Nữ tu MARIA NGUYỄN THỊ THANH

Sinh ngày: 22/10/1943
tại Giáo xứ Kẻ Gai, Giáo phận Vinh
(xã Hưng Tây, huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An)
Khấn lần đầu: 21/11/1966
Khấn trọn đời: 21/11/1979
Đã được Chúa gọi về lúc 16h00, Thứ Năm ngày 08 tháng 09 năm 2022. Hưởng thọ 79 tuổi, 56 năm khấn dòng
Thánh lễ an táng được cử hành vào lúc 07h00′
Thứ Bảy, ngày 10 tháng 09 năm 2022
(nhằm ngày 15 tháng 08 năm âm lịch)
tại Nguyện Đường Hội Dòng Mến Thánh Giá Vinh
(xã Nghi Diên, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An)
Sau Thánh lễ, thi hài chị Maria sẽ được mai táng tại nghĩa trang Giáo Phận Vinh.
***
Kính xin quý đức cha, quý cha, quý tu sĩ, chủng sinh,
quý ân nhân, thân nhân và cộng đoàn
cầu nguyện cho chị Maria sớm được hưởng nhan thánh Chúa.
R.I.P.
TM. Hội Dòng
Nữ tu Maria Nguyễn Thị Nga
Tổng phụ trách

Thứ Năm, 1 tháng 9, 2022

 Đúng 08 giờ sáng ngày 1/9/2022 Hàng ngàn con cái Giáo phận Vinh hướng về giây phút nghẹn ngào tiễn đưa lần cuối Đức cố Phaolo Maria Cao Đình Thuyền về nơi an nghĩ . Cúng con xin Kính biệt Đức Cha mong mai sai sau chúng con cũng được gặp cha trên nước Thiên đàng.

https://youtu.be/_qk093JnIAg

 NGÀY 1/9 - THẾ GIỚI CẦU NGUYỆN CHO VIỆC CHĂM SÓC THỤ TẠO


Ngày 6/8/2015, ĐTC Phanxicô đã thiết lập "Ngày Thế giới Cầu nguyện cho việc Chăm sóc Thụ tạo" được cử hành vào mùng 1 tháng 9 hàng năm và kéo dài đến lễ Thánh Phanxicô Assisi, mùng 4 tháng 9.
“Nhìn vào ngôi nhà chung của nhân loại, một đàng chúng ta được mời gọi để ca ngợi và cảm tạ vì tình thương vô biên Chúa dành cho chúng ta nơi công trình tạo dựng kỳ diệu của Chúa; đàng khác, chúng ta cũng được mời gọi để nghe "tiếng kêu thảm thiết... cay đắng của mẹ đất... của thiên nhiên... của những người nghèo nhất... đang bị ảnh hưởng nặng nề bởi hạn hán, lũ lụt, bão và các đợt nắng nóng ngày càng khốc liệt và thường xuyên hơn..."
“Chúng ta được mời gọi để cùng chung lời cầu nguyện, xin Chúa cho con người biết giảm bớt lòng tham lam... cho các công ty lớn và các quốc gia giảm bớt việc khai thác thiên nhiên vô tội vạ, nhờ đó giảm bớt được các thảm họa biến đổi khi hậu đang diễn ra trên khắp thế giới...”
XIN CHO CHÚNG TA BIẾT BẢO VỆ NGÔI NHÀ CHUNG VÀ LÀ NGƯỜI ANH EM CỦA NHÂN LOẠI ĐÓ LÀ THIÊN NHIÊN TRÁI ĐẤT CỦA CHÚNG TA!

 

Phái đoàn HĐGM Việt Nam viếng Đức cha cố Phaolô Maria1 Tháng Chín, 2022


Vào lúc 7h00 sáng nay 1/9/2022, phái đoàn Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã đến viếng Đức cha cố Phaolô Maria tại Nhà thờ Chính tòa Xã Đoài.

 “ƠN CỨU ĐỘ là NHƯNG KHÔNG"


* Ý nghĩa Thần học của "Nhưng Không": đây là "Ân điển" / "Ân sủng" => Ơn Cứu độ là ân sủng / ân điển của Chúa.
1) Có nhiều bạn thắc mắc về hai chữ "Nhưng Không". Đọc trên rất nhiều website diễn giải thì thường hiểu đại khái là "cho không", tỉ như "tình yêu nhưng không" là ... "tình yêu cho không". Ồ, nếu vậy thì có chữ "nhưng" để làm chi? Không lẽ "nhưng" nghĩa là "cho" ("nhưng không" = "cho không")?
Phần lớn chúng ta đều biết: "nhưng" là trái lại / ngược lại / tương phản với một mệnh đề, một ý tưởng nào nêu ra trước đó. Chữ "nhưng" như rứa là hiểu theo chữ nôm, chữ thuần Việt.
Thành thử lại càng thấy "Nhưng" (trong "Nhưng Không") khó hiểu, chữ "Nhưng" ở đây đâu có tương phản với mệnh đề nào trước đó đâu!
2/ Kỳ thực, "Nhưng Không" là cách đọc âm Hán-Việt của hai chữ 礽 空. Thế kỷ 18 còn quen dùng âm Hán-Việt, tuy nhiên theo thời gian về sau giữ lại cách đọc "Nhưng Không" mà không còn dùng mặt chữ Hán nữa, nên... trở thành khó hiểu.
"NHƯNG", âm Hán-Việt của chữ 礽, có nghĩa là: "điều may mắn được hưởng", là "ơn phước".
"KHÔNG" 空, như không gian (khỏi nói, ai cũng biết rồi), và còn được dùng để chỉ Trời - như "cao không" 高 空, "thái không" 太空 là nói đến "ông Trời", là "Trời" tối cao.
"NHƯNG KHÔNG" 礽 空 nghĩa là ơn phước từ Trời, được Trời ban cho.
2) Trong tín niệm Christianity (gồm Tin Lành, Công giáo, Chính thống giáo...): Ơn Cứu độ là bởi Tình yêu của Chúa, vì yêu thương nhân loại khổ đau do tội lỗi mà Chúa cứu độ.
"Thầy không đến để kêu gọi những người công chính, mà kêu gọi những người tội lỗi" (Mark 2: 17).
Ơn Cứu độ là quà tặng trao ban, chớ không phải phần thưởng tùy thuộc vào "đóng góp" công đức nhiều hay ít. Ở đây - xin nhấn mạnh - không có việc "trao đổi" công đức để nhận lại phần thưởng, vì sự "trao đổi" như vậy luôn dẫn đến hệ lụy thực dụng khó tránh là phát sinh tâm thức "chuộc" thần thánh, mua thần bán thánh...
Đức Tin cũng là từ Chúa, "chính Chúa chọn con" - theo Phúc âm John 15:16.
Mà như vậy, Ơn Cứu độ là ân điển / ân sủng từ Chúa, Đức Tin là ân điển / ân sủng từ Chúa.
Nghĩa của "ân điển" (恩典) / "ân sủng" (恩寵) là ơn từ trên ban cho.
Vậy nên, "NHƯNG KHÔNG" vốn quen thuộc với người Việt vào những thế kỷ trước (lúc còn mượn chữ Hán để làm văn tự), nay có lẽ nên dùng "ÂN SỦNG", "ÂN ĐIỂN" dễ hiểu hơn.
"Ơn Cứu độ là Nhưng Không", tức "Ơn Cứu độ là ân sủng / ân điển"; "Tình yêu nhưng không" là "Tình yêu ân điển / ân sủng".
(nếu "NHƯNG KHÔNG" bị hiểu đại khái là ... "cho không", kỳ thực, cách hiểu như vậy không đủ chiều sâu so với ý nghĩa của "ân sủng" / "ân điển" trong Thần học Ki-tô giáo / Cơ Đốc giáo)

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2022

 


“Đừng khóc nữa” (Lc 7, 13)

Con trai bà góa thành Naim đã chết. Vì thương tiếc con mình, bà đã khóc lóc thảm thiết. Chúa Giê-su động lòng thương bà vì bà có lòng xót thương. Người đã cứu sống con trai bà.  

Câu chuyện về bà góa thành Naim khóc thương con mình vì sự chết phần xác. Câu chuyện về thánh nữ Monica lại khóc thương con mình về cái chết phần hồn. Điểm chung của hai bà là khóc lóc thảm thiết, và đã được Chúa Giê-su cứu sống, một bên, cứu sống phần xác, bên kia, cứu sống phần linh hồn.

Những người làm mẹ trong thời đại nào cũng thế, luôn yêu thương con, bảo bọc con an toàn và không muốn cho con mình phải rơi vào cảnh tình lâm lụy, đau khổ, chết chóc. Thế nhưng, thân phận phụ nữ, cứ phải khóc vì yêu nhiều, đau khổ nhiều.


Chúa thương phận đàn bà! Sách Talmud viết: “Xin đừng làm phụ nữ khóc. Thiên Chúa đang đếm từng giọt lệ của nàng”. Phụ nữ khóc chồng, khóc con, và khóc vì thương người đau. Họ mau chạnh lòng, nhạy bén nhìn thấy cảnh tình của tha nhân và cũng rất sẵn lòng xuống tay trên những thương tích. Chúa bảo với bà mẹ Naim rằng “Đừng khóc nữa” bởi vì Người đã đủ chạnh lòng chuyện Mẹ thương con, và Người đã cứu con được sống.  

Ước gì, những bà mẹ hôm nay, noi gương yêu thương của bà goá thành Na-im, của Thánh Nữ Monica, để luôn hy sinh tất cả cho sự sống xác hồn của gia đình mình, sốt sắng cầu xin ơn Chúa trợ giúp và cứu giúp. Những bà mẹ ấy dẫu có chan hoà nước mắt, thì ấy là nước mắt hạnh phúc của thánh nhân.

Ước gì không có người mẹ nào ích kỷ, chỉ nghĩ đến mình, chỉ lo cho hạnh phúc riêng mình. Họ sẽ phải khóc lóc, và nước mắt ấy là nước mắt của những người xứng đáng nhận đau khổ.

Lạy Chúa, xin cho những người làm mẹ, làm vợ biết thương chồng, thương con, thương người, và tín thác vào Chúa. Amen.


PM. Cao Huy Hoàng

-----------------------------------

 

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2022

 R.I.P 🙏🙏🙏

Xin hiệp ý cầu nguyện cho linh hồn Cha Gioakim Ngô Minh Mạnh, vừa được Chúa gọi về, lúc 5g30 sáng nay, thứ Sáu của Lòng Chúa Xót Thương. Xin Chúa đón nhận linh hồn Cha về bên Chúa, ban ơn sức mạnh cho gia đình Ông Bà Cố. Cha Gioakim Ngô Minh Mạnh, sinh năm 1975, tại giáo xứ Kim Thành, giáo hạt Quần Phương, chịu chức linh mục 08/12/2007. Hiện tại cha đang làm cha xứ giáo xứ Mộc Đức, giáo hạt Thức Hoá. Sáng ngày 25/08/2022, cha Gioakim thức dậy và tập thể dục để bắt đầu một ngày mới. Không hiểu do đột quỵ hay choáng váng, cha bị ngã từ trên tầng II nhà giáo lý của giáo xứ Mộc Đức, xuống đất. Cha bị chấn thương sọ não, gẫy xương sống, gẫy hết một bên xương sườn, các đầu xương gẫy chọc nát phổi… Xin Chúa đón nhận linh hồn Cha trong tay Ngài...🙏🙏🙏

Nguồn: Lm Người Giồng Trôm -------------- CHA : GIOAKIM NGÔ MINH MẠNH . Sinh năm : 1975, tại Giáo xứ Kim Thành, Giáo hạt Quần Phương, Giáo phận Bùi Chu . Thụ phong Linh mục ngày : 08.12.2007 Hiện đang làm Chánh xứ Giáo xứ Mộc Đức, Giáo hạt Thức Hoá, Giáo phận Bùi Chu. Sáng hôm qua , ngày 25.08.2022, Cha Gioakim thức dậy và tập thể dục để bắt đầu một ngày mới. Không hiểu do đột quỵ hay choáng váng, Cha bị ngã từ trên tầng 2 của nhà giáo lý Giáo xứ Mộc Đức rơi xuống đất. Mặc dù đã được các Bác sĩ tận tâm cứu chữa, nhưng bệnh tình quá nặng. Cha đã không qua khỏi. Cha đã về Nhà Cha trên trời vào lúc : 5g30 sáng nay, Thứ Sáu ngày 26.08.2022 Hưởng dương : 47 tuổi 15 năm Thiên chức Linh mục . Kính xin Quý Cha, Quý Tu sĩ nam nữ và Cộng đoàn gần xa thương và hiệp dâng lời cầu nguyện cho linh hồn Cha Gioakim được sớm về hưởng Nhan Thánh Chúa .

 Ngày 26/08/2022 vào buổi sáng và chiều sẻ có 2 trận đấu bóng đá trong khuôn khổ giải bóng đá giới trẻ Giáo hạt ngàn phố Cup Hiệp hành trên sân vận động Giáo xứ Truyền tin Giáo hạt Ngàn Phố GP Hà Tĩnh thuộc xã Quang Diệm Huyện Hương sơn Hà Tĩnh. Kính mong mọi người đến sân cổ vũ cho các cầu thủ

Trận bán I vào lúc 8:00 sáng 26/08/2022

Trận bán kết 2 vào lúc 15:00 ngày 26/08/2022

Xin chân thành cám ơn mọi người/



Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2019


Ngày 27.10.2019 – Chúa Nhật Tuần 30 TN C
  BÀI ĐỌC I: Hc 35, 12-14.16-18
  Chúa là quan án, Người không xem sao vinh quang loài người. Chúa không vì nể kẻ nghịch với người nghèo khó, và Người nhậm lời kẻ bị áp bức kêu cầu. Người không khinh rẻ kẻ mồ côi khẩn nguyện, cũng không khinh rẻ người goá bụa, khi nó bày tỏ lời than van.
  Nỗi hồn đắng cay, của lễ được nhận, và tiếng kêu oan kíp thấu tầng mây. Lời cầu nguyện của kẻ khiêm nhường vọng lên tới các tầng mây: nó sẽ không yên lòng cho đến khi lời nguyện nó đến nơi, và nó chẳng rút lui cho đến khi Đấng Tối Cao đoái nhìn. Chúa sẽ không trì hoãn, Người sẽ xét đoán những người công chính và sẽ ra lời phán quyết.
 BÀI ĐỌC II: 2 Tm 4, 6-8. 16-18
 Con thân mến, phần cha, cha đã già yếu, giờ ra đi của cha đã gần rồi. Cha đã chiến đấu trong trận chiến chính nghĩa, đã chạy đến cùng đường và đã giữ vững đức tin. Từ đây triều thiên công chính đã dành cho cha. Và trong ngày đó, Chúa là Đấng phán xét chí công sẽ trao lại cho cha mũ triều thiên ấy; nhưng không phải cho cha mà thôi, mà còn cho những kẻ yêu mến trông đợi Người xuất hiện. Lần đầu tiên cha đứng ra biện hộ cho cha, thì chẳng ai bênh đỡ cha, trái lại mọi người đều bỏ mặc cha: xin chớ chấp tội họ. Nhưng Chúa đã phù hộ cha và ban sức mạnh cho cha, để nhờ cha mà lời rao giảng được hoàn tất, và tất cả các Dân ngoại được nghe: vậy cha đã thoát khỏi miệng sư tử. Chúa đã giải thoát cha khỏi mọi sự dữ và cứu lấy cha để đưa vào nước Người trên trời. Nguyện chúc Người được vinh quang muôn đời! Amen.
PHÚC ÂM: Lc 18, 9-14

  Khi ấy, Chúa Giêsu nói dụ ngôn sau đây với những ai hay tự hào mình là người công chính và hay khinh bỉ kẻ khác: “Có hai người lên đền thờ cầu nguyện, một người biệt phái, một người thu thuế. Người biệt phái đứng thẳng, cầu nguyện rằng: ‘Lạy Chúa, tôi cảm tạ Chúa vì tôi không như các người khác: tham lam, bất công, ngoại tình, hay là như tên thu thuế kia; tôi ăn chay mỗi tuần hai lần và dâng một phần mười tất cả các hoa lợi của tôi’. Người thu thuế đứng xa xa, không dám ngước mắt lên trời, đấm ngực và nguyện rằng: ‘Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội’. Ta bảo các ngươi: người này ra về được khỏi tội, còn người kia thì không. Vì tất cả những ai tự nâng mình lên, sẽ bị hạ xuống, và ai hạ mình xuống, sẽ được nâng lên”.
Suy niệm
  Giáo huấn của nhà khôn ngoan Ben Sira, người kế thừa giáo lý ngôn sứ xưa về sự công chính và lòng ưu ái của Thiên Chúa đối với những người nghèo khổ và bị áp bức, dẫn chúng ta tới những tột đỉnh của linh đạo Kinh Thánh đích thực. Sách Đệ Nhị Luật cảnh báo rằng Thiên Chúa là Ðấng “không thiên vị ai và không nhận quà hối lộ” (Đnl 10:17), ngược hẳn với con người thường thiên vị dựa theo những thành kiến xã hội, chủng tộc, hay ý thức hệ, khiến cuộc sống của những người thấp hèn phải chịu thiệt thòi. Giáo lý này được áp dụng rộng rãi bởi Đức Giêsu trong lời rao giảng và hoạt động giải phóng của Người, cũng như bởi các tông đồ và các tác giả Tin Mừng, được trình bày trong các bài viết của các ngài và được truyền bá trên khắp thế giới. Trong lòng thương xót vô biên của Người, Thiên Chúa luôn luôn đến với những ai ý thức được tội lỗi và những yếu đuối của mình và tìm kiếm sự trợ giúp và tha thứ của Người. Trái lại, đối với những kẻ kiêu căng, Người để mặc họ lang thang và hoang mang với những tư tưởng kiêu hãnh trong lòng họ.
  Dụ ngôn của Đức Giêsu về người thu thuế và người Pharisêu chứng tỏ cách Người nhìn con người, cũng là cách Thiên Chúa nhìn con người. Người không xét đoán người ta theo vẻ bề ngoài, cũng không dựa theo thành kiến, nhưng dựa theo những gì Người thấy rõ trong tâm khảm con người, nhận ra động cơ thực sự thúc đẩy các hành động và lời cầu nguyện của họ.
  Trên thực tế, trong các sách Tin Mừng, chúng ta lần đầu tiên gặp thấy ý tưởng Thiên Chúa không thiên vị ai, được nói ra từ chính miệng các địch thủ của Đức Giêsu; mặc dù họ âm mưu hãm hại Người, họ vẫn phải công khai nhìn nhận sự chính trực vẹn toàn của Người, khi họ nói, “Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy nói và dạy một cách thẳng thắn, không thiên vị ai, nhưng theo sự thật mà dạy đường lối của Thiên Chúa” (Lc 20:21; x. Mt 22:16). Đây là đường lối của Thiên Chúa mà Đức Giêsu đã thực hành và đã dạy. Người đã chứng tỏ điều này không những trong cách Người tiếp xúc với những người thấp hèn và những người bị loại trừ và bị gạt ra bên lề xã hội vì bị coi là những kẻ tội lỗi, như những gái điếm và những người thu thuế, hay những người bị coi là ô uế và bị chúc dữ, như những người phong cùi; nhưng Người cũng chứng tỏ điều đó trong tất cả hoạt động loan báo Tin Mừng của Người, phá vỡ mọi bức tường ngăn cách của sự kỳ thị, dù là kỳ thị tôn giáo, xã hội, hay chủng tộc. Thực vậy, Đức Giêsu đã từng chấp nhận lời cầu xin khiêm tốn của viên đại đội trưởng Rôma và đến chữa lành cho đầy tớ ông. Hơn nữa, trong những chuyến đi liên tục như một Thầy dạy lữ hành, Người đã đến thăm vùng Samaria và thường khen ngợi người dân vùng này. Khi đi ngang qua vùng đất dân ngoại, Người đi đến xứ Tyrô và chữa lành cho con gái người phụ nữ Syrô-Phênixê. Băng qua bên kia Biển Hồ Tibêriát, Đức Giêsu đi về phía Thập Tỉnh và chữa lành những người bệnh tật yếu đau. Những chuyến băng qua Biển Galilê liên tục của Người chứng minh Đức Giêsu là Chúa trên thực tại mà biển là biểu tượng; Người cũng có quyền năng dẹp yên bão táp và đi trên mặt biển. Biển cả đáng sợ, một biểu tượng tiêu cực, không còn là một sức mạnh của sự phân cách nữa, nhưng đã trở thành một cây cầu, và qua sứ vụ của Đức Giêsu, trở thành con đường dẫn tới sự hòa giải giữa hai bên, dân Do Thái và Dân Ngoại.
  Trong hội đường tại Nadarét, nơi Đức Giêsu giới thiệu chương trình sứ vụ của Người, Người đã thách thức cử tọa về địa vị của Ítraen so với các dân tộc khác như là dân tuyển chọn của Thiên Chúa. Trên thực tế, những người hiện diện đã phản ứng tiêu cục, lên án lời giảng của Người về sự ứng nghiệm các lời ngôn sứ. Các ví dụ về ngôn sứ Êlia, người được sai đến với bà góa xứ Phênixê, và ngôn sứ Êlisê, người từng chữa lành cho viên tướng Naa- man người Syria, đủ để chứng tỏ rằng Thiên Chúa không thiên vị một ai hay một dân tộc nào; mọi tạo vật đều quí giá trong con mắt của Thiên Chúa. Như lời thánh vịnh gia nói, Đức Chúa tốt lành với mọi người, lòng từ ái của Người bao trùm muôn vật. Người đến gần tất cả những ai thành tâm kêu cầu người. Thánh vịnh gia không kể ra cụ thể một chủng tộc hay quốc gia nào, cũng không nói đến địa vị hay màu da. Nếu tình thương của Thiên Chúa thấm nhập mọi loại, đó là vị muôn loài đều là tạo vật từ bàn tay Người làm ra, và vì thế tình thương của Người là tình thương phổ quát, đầy sự chăm lo cho mọi người, không có một sự phân biệt nào.
  Nói thế không có nghĩa là phủ nhận rằng Ítraen đã được Thiên Chúa tuyển chọn để đi vào một giao ước đặc biệt với Người. Nhưng sự tuyển chọn này là để phục vụ một sứ mạng đặc biệt vì lợi ích của mọi dân tộc, phản ánh sự hiện diện của Thiên Chúa hằng sống trong lịch sử như là Đấng giải phóng những người bị áp bức và cứu chuộc con người trong tất cả thực tại của nó: Chính các ngươi là nhân chứng của Ta - sấm ngôn của ÐỨC CHÚA - là bề tôi Ta đã tuyển chọn, để các ngươi nhận biết và tin Ta, và hiểu rõ Ta vẫn là Ta: trước Ta, chẳng có thần nào khác được hình thành, và sau Ta cũng vậy. (Is 43:10)
  Thực vậy, Thiên Chúa không chỉ chọn người tôi tớ của Người, nhưng còn hình thành và dạy dỗ người ấy: Ta là Ðức Chúa, Ta đã gọi ngươi, vì muốn làm sáng tỏ đức công chính của Ta. Ta đã nắm tay ngươi, đã gìn giữ ngươi và đặt làm giao ước với dân, làm ánh sáng chiếu soi muôn nước, để mở mắt cho những ai mù loà, đưa ra khỏi tù những người bị giam giữ, dẫn ra khỏi ngục những kẻ ngồi trong chốn tối tăm. (Is 42:6-7)
  Nhìn kỹ hơn lời dạy của Đức Giêsu trong dụ ngôn của Người về người thu thuế và người Pharisêu trong Đền Thờ, chúng ta thấy rằng sự khác biệt giữa hai người này chính là ở những gì có trong lòng họ, được phơi bày trước sự hiện diện của Thiên Chúa trong cầu nguyện.
  Suy cho cùng, chính là với ý hướng cầu nguyện mà người thu thuế và người Pharisêu đi vào Đền Thờ, nhờ đó họ được chia sẻ một thời gian ngắn trong cùng một nơi thánh. Nhưng cái cách riêng mà mỗi người trong họ bắt đầu cầu nguyện chính là yếu tố quyết định số phận và tình trạng thiêng liêng cuối cùng của mỗi người. Người thu thuế, vì có lòng khiêm nhường và thành thật nhìn nhận mình bất xứng và tội lỗi để nài xin ơn tha thứ của Thiên Chúa, nên người này trở về nhà thành một người tốt hơn, được biến đổi và được giao hòa bên trong. Đáp lại lời cầu nguyện chân thực của người này, ơn Chúa đã được ban cho. Một lần nữa, chúng ta học được sự thật rằng “ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên” (Lc 18:14b).
Trái lại, người Pharisêu là một tù nhân bị giam hãm trong cái tháp ngà của tính kiêu ngạo thiêng liêng của mình. Quá ý thức về những việc lành của mình và về giai cấp tôn giáo-xã hội của mình, ông nghĩ mình cao hơn và tốt hơn mọi người khác, dựng lên những rào cản giữa ông và họ, nhục mạ và miệt thị họ. Có lẽ ông là người tốt cho tới lúc ấy, nhưng thái độ của ông cho thấy sự kiêu căng trong lòng ông, làm hại đến nhân đức mà ông tưởng là mình có trong tâm hồn.
 Hơn nữa, chúng ta không đến với Thiên Chúa trong Đền Thờ để ăn mừng và nhìn ngắm bản thân mình trong sự ngưỡng mộ, đồng thời đứng ở trên để nhìn những người khác phía dưới. Chúng ta đứng trước mặt Thiên Chúa trong một cuộc gặp gỡ của tình yêu, và để gặp gỡ những người khác trong Thiên Chúa. Theo nghĩa này, cầu nguyền là chiêm ngắm Chúa, vui mừng vì những điều kỳ diệu mà ơn sủng của Người hoạt động hằng ngày trong lòng sự yếu đuối của loài người, và vui mừng vì lòng thương xót không mỏi mệt của Người giúp nâng dậy những người đã ngã và những người muốn đứng dậy trở lại.
 Khi nghe dụ ngôn này, chúng ta tức khắc có thể bị cám dỗ tự đồng hóa mình với người thu thuế, đơn giản là vì người này có chỗ đứng tích cực trong câu chuyện. Đó là một dấu hiệu của ước muốn tế nhị của con người là làm cho mình được an tâm. Nhưng dụ ngôn mời gọi chúng ta nhìn vào bên trong để loại bỏ mọi sự ý thức về tính tự mãn của mình và sự khinh dể người khác, để tìm được một trái tim đơn sơ, khiêm nhường và đầy tình huynh đệ, biết cách nhìn vào mình và người khác với một cái nhìn từ tâm và hi vọng. Về phương diện này, thường cần phải đặt câu hỏi về cách chúng ta cầu nguyện. Cầu nguyện bộc lộ cho chúng ta điều gì về chiều sâu và chất lượng của trái tim chúng ta? Cầu nguyện tỏ cho chúng ta biết điều gì về bản thân mình, về cách chúng ta giao tiếp với người khác và về cách chúng ta nhận định về người khác một cách tự nhiên trong tương quan với chúng ta? Nó tỏ lộ cho chúng ta thấy điều gì về mối quan hệ của chúng ta với Thiên Chúa và ơn cứu độ của Người?
 Đức Giáo Hoàng Phanxicô thường xuyên nhắc nhở chúng ta về vị trí trung tâm của cầu nguyện trong tương quan với Hội Thánh và sứ mạng của Hội Thánh. Cầu nguyện là linh hồn của việc truyền giáo, bởi vì hiệu quả của việc gặp gỡ cá nhân với Chúa Kitô, các mức độ tương quan đúng đắn của chúng ta với chính mình và với thế giới trong ánh sáng của Chúa Thánh Thần, là gốc rễ của trải nghiệm về sự thật cứu rỗi chúng ta. Nhờ cầu nguyện, người môn đệ truyền giáo luôn luôn coi mình nằm trong số những người cần được ơn cứu rỗi mà mình được kêu gọi để loan báo và thông truyền trong các bí tích. Điều chắc chắn là sứ mạng loan báo Tin Mừng được uỷ thác cho chúng ta với danh nghĩa là Hội Thánh không thể được thực hiện trong sự thật nếu chúng ta chọn một thái độ thống trị trong quan hệ với người khác, tự tin và tự mãn về ưu thế đạo đức và tôn giáo của chúng ta. Truyền giáo phải là một đề nghị khiêm nhường về tình bạn với Đức Kitô, với một sự kính trọng sâu xa đối với tự do tôn giáo của những người khác thuộc thời đại chúng ta, kính trọng văn hóa và lịch sử của họ. Khiêm nhường đích thực không bao giờ thiếu sự thật. Đúng hơn, nó là một sự hiện diện hiệu quả của sự thật, một sự thật phán xét, tha thứ và cứu rỗi những người rao giảng và những người nghe rao giảng sự thật ấy.
Nguồn: Uỷ ban loan báo Tin Mừng 

Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2019

Ngày 22/09/2019 

Chúa Nhật Tuần XXV Mùa Thường Niên Năm C


BÀI ĐỌC I: Am 8, 4-7
"Chống lại những kẻ lấy tiền mua người nghèo".
Trích sách Tiên tri Amos.
Hãy nghe đây, hỡi những ai đàn áp kẻ nghèo khó, và muốn tiêu diệt hết những kẻ bần cùng trong cả nước. Các ngươi bảo: "Bao giờ qua tuần trăng mới để chúng tôi bán hàng? Khi nào hết ngày Sabbat để chúng tôi bán lúa mạch. Chúng tôi sẽ giảm lường đong, tăng giá và làm cân giả. Chúng tôi sẽ lấy tiền mua người nghèo, lấy đôi dép đổi lấy người túng thiếu. Chúng tôi sẽ bán lúa mục nát". Vì Giacóp kiêu căng, Chúa đã thề rằng: "Ta sẽ không bao giờ lãng quên tất cả các việc chúng làm cho đến cùng".Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 112, 1-2. 4-6. 7-8
Đáp: Hãy ngợi khen Chúa, Đấng nâng cao kẻ túng thiếu (c. 1a & 7b).
Xướng:
1) Hãy ngợi khen, hỡi những người tôi tớ Chúa, chư vị hãy ngợi khen danh Chúa. Nguyện danh Chúa được chúc tụng từ bây giờ và cho đến muôn đời. - Đáp.
2) Chúa siêu việt trên hết thảy chư dân, trên muôn cõi trời là vinh quang của Chúa... và Người để mắt nhìn coi khắp cả trên trời dưới đất. - Đáp.
3) Người nâng cao kẻ túng thiếu từ chỗ bụi tro, và cất nhắc bạn cơ bần từ nơi phẩn thổ, hầu cho họ ngồi với những bậc quân vương, với những bậc quân vương của dân Người. - Đáp.
BÀI ĐỌC II: 1 Tm 2, 1-8
"Cầu nguyện cùng Thiên Chúa cho mọi người. Ngài muốn cho mọi người được cứu độ".
Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gởi Timôthêu.
Trước tiên, cha khuyên hãy cầu xin, khẩn nguyện, kêu van và tạ ơn cho mọi người: cho vua chúa, và tất cả những bậc vị vọng, để chúng ta được sống bằng yên vô sự, trong tinh thần đạo đức và thanh sạch. Đó là điều tốt lành và đẹp lòng Đấng Cứu Độ chúng ta là Thiên Chúa. Người muốn cho mọi người được cứu rỗi và đến nhận biết chân lý.
Vì chỉ có một Thiên Chúa, và một Đấng Trung Gian giữa Thiên Chúa và loài người, là Đức Giêsu Kitô, cũng là con người. Người đã phó mình làm giá cứu chuộc thay cho mọi người, để nên chứng tá trong thời của Người, mà vì chứng tá đó, cha đã được đặt lên làm kẻ rao giảng, làm Tông đồ (cha nói thật chứ không nói dối), và làm Thầy dạy dân ngoại trong đức tin và chân lý. Vậy cha muốn rằng những người đàn ông cầu nguyện trong mọi nơi, hãy giơ lên hai tay thanh sạch, không oán hờn và cạnh tranh.Đó là lời Chúa

ALLELUIA: Ga 17, 17b và a
Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Lời Cha là chân lý; xin hãy thánh hoá chúng trong sự thật". - Alleluia.
PHÚC ÂM: Lc 16, 10-13 hoặc 1-13
"Các con không thể làm tôi Thiên Chúa mà lại làm tôi tiền của được".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: Œ"Một người phú hộ kia có một người quản lý, và người này bị tố cáo đã phung phí của chủ. Ông chủ gọi người quản lý đến và bảo rằng: 'Tôi nghe nói anh sao đó? Anh hãy tính sổ công việc quản lý của anh, vì từ nay, anh không thể làm quản lý nữa'. Người quản lý nghĩ thầm rằng: 'Tôi phải làm thế nào, vì chủ tôi cất chức quản lý của tôi? Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. Tôi biết phải liệu thế nào, để khi mất chức quản lý, thì sẽ có người đón tiếp tôi về nhà họ'.
"Vậy anh gọi từng con nợ của chủ đến và hỏi người thứ nhất rằng: 'Anh mắc nợ chủ tôi bao nhiêu?' Người ấy đáp: 'Một trăm thùng dầu'. Anh bảo người ấy rằng: 'Anh hãy lấy văn tự, ngồi xuống mau mà viết lại: năm mươi'. Rồi anh hỏi người khác rằng: 'Còn anh, anh mắc nợ bao nhiêu?' Người ấy đáp: 'Một trăm giạ lúa miến'. Anh bảo người ấy rằng: 'Anh hãy lấy văn tự mà viết lại: tám mươi'. Và chủ khen người quản lý bất lương đó đã hành động cách khôn khéo: vì con cái đời này khi đối xử với đồng loại thì khôn khéo hơn con cái sự sáng.
"Phần Thầy, Thầy bảo các con: Hãy dùng tiền của gian dối mà mua lấy bạn hữu, để khi mất hết tiền bạc, thì họ sẽ đón tiếp các con vào chốn an nghỉ đời đời.
"Ai trung tín trong việc nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai gian dối trong việc nhỏ, thì cũng gian dối trong việc lớn. Vậy nếu các con không trung thành trong việc tiền của gian dối, thì ai sẽ giao phó của chân thật cho các con?
"Không đầy tớ nào có thể làm tôi hai chủ: vì hoặc nó ghét chủ này và mến chủ kia; hoặc phục chủ này và khinh chủ nọ. Các con không thể làm tôi Thiên Chúa mà lại làm tôi tiền của được".Đó là lời Chúa.