Thứ Năm, 1 tháng 9, 2022

 NGÀY 1/9 - THẾ GIỚI CẦU NGUYỆN CHO VIỆC CHĂM SÓC THỤ TẠO


Ngày 6/8/2015, ĐTC Phanxicô đã thiết lập "Ngày Thế giới Cầu nguyện cho việc Chăm sóc Thụ tạo" được cử hành vào mùng 1 tháng 9 hàng năm và kéo dài đến lễ Thánh Phanxicô Assisi, mùng 4 tháng 9.
“Nhìn vào ngôi nhà chung của nhân loại, một đàng chúng ta được mời gọi để ca ngợi và cảm tạ vì tình thương vô biên Chúa dành cho chúng ta nơi công trình tạo dựng kỳ diệu của Chúa; đàng khác, chúng ta cũng được mời gọi để nghe "tiếng kêu thảm thiết... cay đắng của mẹ đất... của thiên nhiên... của những người nghèo nhất... đang bị ảnh hưởng nặng nề bởi hạn hán, lũ lụt, bão và các đợt nắng nóng ngày càng khốc liệt và thường xuyên hơn..."
“Chúng ta được mời gọi để cùng chung lời cầu nguyện, xin Chúa cho con người biết giảm bớt lòng tham lam... cho các công ty lớn và các quốc gia giảm bớt việc khai thác thiên nhiên vô tội vạ, nhờ đó giảm bớt được các thảm họa biến đổi khi hậu đang diễn ra trên khắp thế giới...”
XIN CHO CHÚNG TA BIẾT BẢO VỆ NGÔI NHÀ CHUNG VÀ LÀ NGƯỜI ANH EM CỦA NHÂN LOẠI ĐÓ LÀ THIÊN NHIÊN TRÁI ĐẤT CỦA CHÚNG TA!

 

Phái đoàn HĐGM Việt Nam viếng Đức cha cố Phaolô Maria1 Tháng Chín, 2022


Vào lúc 7h00 sáng nay 1/9/2022, phái đoàn Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã đến viếng Đức cha cố Phaolô Maria tại Nhà thờ Chính tòa Xã Đoài.

 “ƠN CỨU ĐỘ là NHƯNG KHÔNG"


* Ý nghĩa Thần học của "Nhưng Không": đây là "Ân điển" / "Ân sủng" => Ơn Cứu độ là ân sủng / ân điển của Chúa.
1) Có nhiều bạn thắc mắc về hai chữ "Nhưng Không". Đọc trên rất nhiều website diễn giải thì thường hiểu đại khái là "cho không", tỉ như "tình yêu nhưng không" là ... "tình yêu cho không". Ồ, nếu vậy thì có chữ "nhưng" để làm chi? Không lẽ "nhưng" nghĩa là "cho" ("nhưng không" = "cho không")?
Phần lớn chúng ta đều biết: "nhưng" là trái lại / ngược lại / tương phản với một mệnh đề, một ý tưởng nào nêu ra trước đó. Chữ "nhưng" như rứa là hiểu theo chữ nôm, chữ thuần Việt.
Thành thử lại càng thấy "Nhưng" (trong "Nhưng Không") khó hiểu, chữ "Nhưng" ở đây đâu có tương phản với mệnh đề nào trước đó đâu!
2/ Kỳ thực, "Nhưng Không" là cách đọc âm Hán-Việt của hai chữ 礽 空. Thế kỷ 18 còn quen dùng âm Hán-Việt, tuy nhiên theo thời gian về sau giữ lại cách đọc "Nhưng Không" mà không còn dùng mặt chữ Hán nữa, nên... trở thành khó hiểu.
"NHƯNG", âm Hán-Việt của chữ 礽, có nghĩa là: "điều may mắn được hưởng", là "ơn phước".
"KHÔNG" 空, như không gian (khỏi nói, ai cũng biết rồi), và còn được dùng để chỉ Trời - như "cao không" 高 空, "thái không" 太空 là nói đến "ông Trời", là "Trời" tối cao.
"NHƯNG KHÔNG" 礽 空 nghĩa là ơn phước từ Trời, được Trời ban cho.
2) Trong tín niệm Christianity (gồm Tin Lành, Công giáo, Chính thống giáo...): Ơn Cứu độ là bởi Tình yêu của Chúa, vì yêu thương nhân loại khổ đau do tội lỗi mà Chúa cứu độ.
"Thầy không đến để kêu gọi những người công chính, mà kêu gọi những người tội lỗi" (Mark 2: 17).
Ơn Cứu độ là quà tặng trao ban, chớ không phải phần thưởng tùy thuộc vào "đóng góp" công đức nhiều hay ít. Ở đây - xin nhấn mạnh - không có việc "trao đổi" công đức để nhận lại phần thưởng, vì sự "trao đổi" như vậy luôn dẫn đến hệ lụy thực dụng khó tránh là phát sinh tâm thức "chuộc" thần thánh, mua thần bán thánh...
Đức Tin cũng là từ Chúa, "chính Chúa chọn con" - theo Phúc âm John 15:16.
Mà như vậy, Ơn Cứu độ là ân điển / ân sủng từ Chúa, Đức Tin là ân điển / ân sủng từ Chúa.
Nghĩa của "ân điển" (恩典) / "ân sủng" (恩寵) là ơn từ trên ban cho.
Vậy nên, "NHƯNG KHÔNG" vốn quen thuộc với người Việt vào những thế kỷ trước (lúc còn mượn chữ Hán để làm văn tự), nay có lẽ nên dùng "ÂN SỦNG", "ÂN ĐIỂN" dễ hiểu hơn.
"Ơn Cứu độ là Nhưng Không", tức "Ơn Cứu độ là ân sủng / ân điển"; "Tình yêu nhưng không" là "Tình yêu ân điển / ân sủng".
(nếu "NHƯNG KHÔNG" bị hiểu đại khái là ... "cho không", kỳ thực, cách hiểu như vậy không đủ chiều sâu so với ý nghĩa của "ân sủng" / "ân điển" trong Thần học Ki-tô giáo / Cơ Đốc giáo)

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2022

 


“Đừng khóc nữa” (Lc 7, 13)

Con trai bà góa thành Naim đã chết. Vì thương tiếc con mình, bà đã khóc lóc thảm thiết. Chúa Giê-su động lòng thương bà vì bà có lòng xót thương. Người đã cứu sống con trai bà.  

Câu chuyện về bà góa thành Naim khóc thương con mình vì sự chết phần xác. Câu chuyện về thánh nữ Monica lại khóc thương con mình về cái chết phần hồn. Điểm chung của hai bà là khóc lóc thảm thiết, và đã được Chúa Giê-su cứu sống, một bên, cứu sống phần xác, bên kia, cứu sống phần linh hồn.

Những người làm mẹ trong thời đại nào cũng thế, luôn yêu thương con, bảo bọc con an toàn và không muốn cho con mình phải rơi vào cảnh tình lâm lụy, đau khổ, chết chóc. Thế nhưng, thân phận phụ nữ, cứ phải khóc vì yêu nhiều, đau khổ nhiều.


Chúa thương phận đàn bà! Sách Talmud viết: “Xin đừng làm phụ nữ khóc. Thiên Chúa đang đếm từng giọt lệ của nàng”. Phụ nữ khóc chồng, khóc con, và khóc vì thương người đau. Họ mau chạnh lòng, nhạy bén nhìn thấy cảnh tình của tha nhân và cũng rất sẵn lòng xuống tay trên những thương tích. Chúa bảo với bà mẹ Naim rằng “Đừng khóc nữa” bởi vì Người đã đủ chạnh lòng chuyện Mẹ thương con, và Người đã cứu con được sống.  

Ước gì, những bà mẹ hôm nay, noi gương yêu thương của bà goá thành Na-im, của Thánh Nữ Monica, để luôn hy sinh tất cả cho sự sống xác hồn của gia đình mình, sốt sắng cầu xin ơn Chúa trợ giúp và cứu giúp. Những bà mẹ ấy dẫu có chan hoà nước mắt, thì ấy là nước mắt hạnh phúc của thánh nhân.

Ước gì không có người mẹ nào ích kỷ, chỉ nghĩ đến mình, chỉ lo cho hạnh phúc riêng mình. Họ sẽ phải khóc lóc, và nước mắt ấy là nước mắt của những người xứng đáng nhận đau khổ.

Lạy Chúa, xin cho những người làm mẹ, làm vợ biết thương chồng, thương con, thương người, và tín thác vào Chúa. Amen.


PM. Cao Huy Hoàng

-----------------------------------

 

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2022

 R.I.P 🙏🙏🙏

Xin hiệp ý cầu nguyện cho linh hồn Cha Gioakim Ngô Minh Mạnh, vừa được Chúa gọi về, lúc 5g30 sáng nay, thứ Sáu của Lòng Chúa Xót Thương. Xin Chúa đón nhận linh hồn Cha về bên Chúa, ban ơn sức mạnh cho gia đình Ông Bà Cố. Cha Gioakim Ngô Minh Mạnh, sinh năm 1975, tại giáo xứ Kim Thành, giáo hạt Quần Phương, chịu chức linh mục 08/12/2007. Hiện tại cha đang làm cha xứ giáo xứ Mộc Đức, giáo hạt Thức Hoá. Sáng ngày 25/08/2022, cha Gioakim thức dậy và tập thể dục để bắt đầu một ngày mới. Không hiểu do đột quỵ hay choáng váng, cha bị ngã từ trên tầng II nhà giáo lý của giáo xứ Mộc Đức, xuống đất. Cha bị chấn thương sọ não, gẫy xương sống, gẫy hết một bên xương sườn, các đầu xương gẫy chọc nát phổi… Xin Chúa đón nhận linh hồn Cha trong tay Ngài...🙏🙏🙏

Nguồn: Lm Người Giồng Trôm -------------- CHA : GIOAKIM NGÔ MINH MẠNH . Sinh năm : 1975, tại Giáo xứ Kim Thành, Giáo hạt Quần Phương, Giáo phận Bùi Chu . Thụ phong Linh mục ngày : 08.12.2007 Hiện đang làm Chánh xứ Giáo xứ Mộc Đức, Giáo hạt Thức Hoá, Giáo phận Bùi Chu. Sáng hôm qua , ngày 25.08.2022, Cha Gioakim thức dậy và tập thể dục để bắt đầu một ngày mới. Không hiểu do đột quỵ hay choáng váng, Cha bị ngã từ trên tầng 2 của nhà giáo lý Giáo xứ Mộc Đức rơi xuống đất. Mặc dù đã được các Bác sĩ tận tâm cứu chữa, nhưng bệnh tình quá nặng. Cha đã không qua khỏi. Cha đã về Nhà Cha trên trời vào lúc : 5g30 sáng nay, Thứ Sáu ngày 26.08.2022 Hưởng dương : 47 tuổi 15 năm Thiên chức Linh mục . Kính xin Quý Cha, Quý Tu sĩ nam nữ và Cộng đoàn gần xa thương và hiệp dâng lời cầu nguyện cho linh hồn Cha Gioakim được sớm về hưởng Nhan Thánh Chúa .

 Ngày 26/08/2022 vào buổi sáng và chiều sẻ có 2 trận đấu bóng đá trong khuôn khổ giải bóng đá giới trẻ Giáo hạt ngàn phố Cup Hiệp hành trên sân vận động Giáo xứ Truyền tin Giáo hạt Ngàn Phố GP Hà Tĩnh thuộc xã Quang Diệm Huyện Hương sơn Hà Tĩnh. Kính mong mọi người đến sân cổ vũ cho các cầu thủ

Trận bán I vào lúc 8:00 sáng 26/08/2022

Trận bán kết 2 vào lúc 15:00 ngày 26/08/2022

Xin chân thành cám ơn mọi người/



Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2019


Ngày 27.10.2019 – Chúa Nhật Tuần 30 TN C
  BÀI ĐỌC I: Hc 35, 12-14.16-18
  Chúa là quan án, Người không xem sao vinh quang loài người. Chúa không vì nể kẻ nghịch với người nghèo khó, và Người nhậm lời kẻ bị áp bức kêu cầu. Người không khinh rẻ kẻ mồ côi khẩn nguyện, cũng không khinh rẻ người goá bụa, khi nó bày tỏ lời than van.
  Nỗi hồn đắng cay, của lễ được nhận, và tiếng kêu oan kíp thấu tầng mây. Lời cầu nguyện của kẻ khiêm nhường vọng lên tới các tầng mây: nó sẽ không yên lòng cho đến khi lời nguyện nó đến nơi, và nó chẳng rút lui cho đến khi Đấng Tối Cao đoái nhìn. Chúa sẽ không trì hoãn, Người sẽ xét đoán những người công chính và sẽ ra lời phán quyết.
 BÀI ĐỌC II: 2 Tm 4, 6-8. 16-18
 Con thân mến, phần cha, cha đã già yếu, giờ ra đi của cha đã gần rồi. Cha đã chiến đấu trong trận chiến chính nghĩa, đã chạy đến cùng đường và đã giữ vững đức tin. Từ đây triều thiên công chính đã dành cho cha. Và trong ngày đó, Chúa là Đấng phán xét chí công sẽ trao lại cho cha mũ triều thiên ấy; nhưng không phải cho cha mà thôi, mà còn cho những kẻ yêu mến trông đợi Người xuất hiện. Lần đầu tiên cha đứng ra biện hộ cho cha, thì chẳng ai bênh đỡ cha, trái lại mọi người đều bỏ mặc cha: xin chớ chấp tội họ. Nhưng Chúa đã phù hộ cha và ban sức mạnh cho cha, để nhờ cha mà lời rao giảng được hoàn tất, và tất cả các Dân ngoại được nghe: vậy cha đã thoát khỏi miệng sư tử. Chúa đã giải thoát cha khỏi mọi sự dữ và cứu lấy cha để đưa vào nước Người trên trời. Nguyện chúc Người được vinh quang muôn đời! Amen.
PHÚC ÂM: Lc 18, 9-14

  Khi ấy, Chúa Giêsu nói dụ ngôn sau đây với những ai hay tự hào mình là người công chính và hay khinh bỉ kẻ khác: “Có hai người lên đền thờ cầu nguyện, một người biệt phái, một người thu thuế. Người biệt phái đứng thẳng, cầu nguyện rằng: ‘Lạy Chúa, tôi cảm tạ Chúa vì tôi không như các người khác: tham lam, bất công, ngoại tình, hay là như tên thu thuế kia; tôi ăn chay mỗi tuần hai lần và dâng một phần mười tất cả các hoa lợi của tôi’. Người thu thuế đứng xa xa, không dám ngước mắt lên trời, đấm ngực và nguyện rằng: ‘Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội’. Ta bảo các ngươi: người này ra về được khỏi tội, còn người kia thì không. Vì tất cả những ai tự nâng mình lên, sẽ bị hạ xuống, và ai hạ mình xuống, sẽ được nâng lên”.
Suy niệm
  Giáo huấn của nhà khôn ngoan Ben Sira, người kế thừa giáo lý ngôn sứ xưa về sự công chính và lòng ưu ái của Thiên Chúa đối với những người nghèo khổ và bị áp bức, dẫn chúng ta tới những tột đỉnh của linh đạo Kinh Thánh đích thực. Sách Đệ Nhị Luật cảnh báo rằng Thiên Chúa là Ðấng “không thiên vị ai và không nhận quà hối lộ” (Đnl 10:17), ngược hẳn với con người thường thiên vị dựa theo những thành kiến xã hội, chủng tộc, hay ý thức hệ, khiến cuộc sống của những người thấp hèn phải chịu thiệt thòi. Giáo lý này được áp dụng rộng rãi bởi Đức Giêsu trong lời rao giảng và hoạt động giải phóng của Người, cũng như bởi các tông đồ và các tác giả Tin Mừng, được trình bày trong các bài viết của các ngài và được truyền bá trên khắp thế giới. Trong lòng thương xót vô biên của Người, Thiên Chúa luôn luôn đến với những ai ý thức được tội lỗi và những yếu đuối của mình và tìm kiếm sự trợ giúp và tha thứ của Người. Trái lại, đối với những kẻ kiêu căng, Người để mặc họ lang thang và hoang mang với những tư tưởng kiêu hãnh trong lòng họ.
  Dụ ngôn của Đức Giêsu về người thu thuế và người Pharisêu chứng tỏ cách Người nhìn con người, cũng là cách Thiên Chúa nhìn con người. Người không xét đoán người ta theo vẻ bề ngoài, cũng không dựa theo thành kiến, nhưng dựa theo những gì Người thấy rõ trong tâm khảm con người, nhận ra động cơ thực sự thúc đẩy các hành động và lời cầu nguyện của họ.
  Trên thực tế, trong các sách Tin Mừng, chúng ta lần đầu tiên gặp thấy ý tưởng Thiên Chúa không thiên vị ai, được nói ra từ chính miệng các địch thủ của Đức Giêsu; mặc dù họ âm mưu hãm hại Người, họ vẫn phải công khai nhìn nhận sự chính trực vẹn toàn của Người, khi họ nói, “Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy nói và dạy một cách thẳng thắn, không thiên vị ai, nhưng theo sự thật mà dạy đường lối của Thiên Chúa” (Lc 20:21; x. Mt 22:16). Đây là đường lối của Thiên Chúa mà Đức Giêsu đã thực hành và đã dạy. Người đã chứng tỏ điều này không những trong cách Người tiếp xúc với những người thấp hèn và những người bị loại trừ và bị gạt ra bên lề xã hội vì bị coi là những kẻ tội lỗi, như những gái điếm và những người thu thuế, hay những người bị coi là ô uế và bị chúc dữ, như những người phong cùi; nhưng Người cũng chứng tỏ điều đó trong tất cả hoạt động loan báo Tin Mừng của Người, phá vỡ mọi bức tường ngăn cách của sự kỳ thị, dù là kỳ thị tôn giáo, xã hội, hay chủng tộc. Thực vậy, Đức Giêsu đã từng chấp nhận lời cầu xin khiêm tốn của viên đại đội trưởng Rôma và đến chữa lành cho đầy tớ ông. Hơn nữa, trong những chuyến đi liên tục như một Thầy dạy lữ hành, Người đã đến thăm vùng Samaria và thường khen ngợi người dân vùng này. Khi đi ngang qua vùng đất dân ngoại, Người đi đến xứ Tyrô và chữa lành cho con gái người phụ nữ Syrô-Phênixê. Băng qua bên kia Biển Hồ Tibêriát, Đức Giêsu đi về phía Thập Tỉnh và chữa lành những người bệnh tật yếu đau. Những chuyến băng qua Biển Galilê liên tục của Người chứng minh Đức Giêsu là Chúa trên thực tại mà biển là biểu tượng; Người cũng có quyền năng dẹp yên bão táp và đi trên mặt biển. Biển cả đáng sợ, một biểu tượng tiêu cực, không còn là một sức mạnh của sự phân cách nữa, nhưng đã trở thành một cây cầu, và qua sứ vụ của Đức Giêsu, trở thành con đường dẫn tới sự hòa giải giữa hai bên, dân Do Thái và Dân Ngoại.
  Trong hội đường tại Nadarét, nơi Đức Giêsu giới thiệu chương trình sứ vụ của Người, Người đã thách thức cử tọa về địa vị của Ítraen so với các dân tộc khác như là dân tuyển chọn của Thiên Chúa. Trên thực tế, những người hiện diện đã phản ứng tiêu cục, lên án lời giảng của Người về sự ứng nghiệm các lời ngôn sứ. Các ví dụ về ngôn sứ Êlia, người được sai đến với bà góa xứ Phênixê, và ngôn sứ Êlisê, người từng chữa lành cho viên tướng Naa- man người Syria, đủ để chứng tỏ rằng Thiên Chúa không thiên vị một ai hay một dân tộc nào; mọi tạo vật đều quí giá trong con mắt của Thiên Chúa. Như lời thánh vịnh gia nói, Đức Chúa tốt lành với mọi người, lòng từ ái của Người bao trùm muôn vật. Người đến gần tất cả những ai thành tâm kêu cầu người. Thánh vịnh gia không kể ra cụ thể một chủng tộc hay quốc gia nào, cũng không nói đến địa vị hay màu da. Nếu tình thương của Thiên Chúa thấm nhập mọi loại, đó là vị muôn loài đều là tạo vật từ bàn tay Người làm ra, và vì thế tình thương của Người là tình thương phổ quát, đầy sự chăm lo cho mọi người, không có một sự phân biệt nào.
  Nói thế không có nghĩa là phủ nhận rằng Ítraen đã được Thiên Chúa tuyển chọn để đi vào một giao ước đặc biệt với Người. Nhưng sự tuyển chọn này là để phục vụ một sứ mạng đặc biệt vì lợi ích của mọi dân tộc, phản ánh sự hiện diện của Thiên Chúa hằng sống trong lịch sử như là Đấng giải phóng những người bị áp bức và cứu chuộc con người trong tất cả thực tại của nó: Chính các ngươi là nhân chứng của Ta - sấm ngôn của ÐỨC CHÚA - là bề tôi Ta đã tuyển chọn, để các ngươi nhận biết và tin Ta, và hiểu rõ Ta vẫn là Ta: trước Ta, chẳng có thần nào khác được hình thành, và sau Ta cũng vậy. (Is 43:10)
  Thực vậy, Thiên Chúa không chỉ chọn người tôi tớ của Người, nhưng còn hình thành và dạy dỗ người ấy: Ta là Ðức Chúa, Ta đã gọi ngươi, vì muốn làm sáng tỏ đức công chính của Ta. Ta đã nắm tay ngươi, đã gìn giữ ngươi và đặt làm giao ước với dân, làm ánh sáng chiếu soi muôn nước, để mở mắt cho những ai mù loà, đưa ra khỏi tù những người bị giam giữ, dẫn ra khỏi ngục những kẻ ngồi trong chốn tối tăm. (Is 42:6-7)
  Nhìn kỹ hơn lời dạy của Đức Giêsu trong dụ ngôn của Người về người thu thuế và người Pharisêu trong Đền Thờ, chúng ta thấy rằng sự khác biệt giữa hai người này chính là ở những gì có trong lòng họ, được phơi bày trước sự hiện diện của Thiên Chúa trong cầu nguyện.
  Suy cho cùng, chính là với ý hướng cầu nguyện mà người thu thuế và người Pharisêu đi vào Đền Thờ, nhờ đó họ được chia sẻ một thời gian ngắn trong cùng một nơi thánh. Nhưng cái cách riêng mà mỗi người trong họ bắt đầu cầu nguyện chính là yếu tố quyết định số phận và tình trạng thiêng liêng cuối cùng của mỗi người. Người thu thuế, vì có lòng khiêm nhường và thành thật nhìn nhận mình bất xứng và tội lỗi để nài xin ơn tha thứ của Thiên Chúa, nên người này trở về nhà thành một người tốt hơn, được biến đổi và được giao hòa bên trong. Đáp lại lời cầu nguyện chân thực của người này, ơn Chúa đã được ban cho. Một lần nữa, chúng ta học được sự thật rằng “ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên” (Lc 18:14b).
Trái lại, người Pharisêu là một tù nhân bị giam hãm trong cái tháp ngà của tính kiêu ngạo thiêng liêng của mình. Quá ý thức về những việc lành của mình và về giai cấp tôn giáo-xã hội của mình, ông nghĩ mình cao hơn và tốt hơn mọi người khác, dựng lên những rào cản giữa ông và họ, nhục mạ và miệt thị họ. Có lẽ ông là người tốt cho tới lúc ấy, nhưng thái độ của ông cho thấy sự kiêu căng trong lòng ông, làm hại đến nhân đức mà ông tưởng là mình có trong tâm hồn.
 Hơn nữa, chúng ta không đến với Thiên Chúa trong Đền Thờ để ăn mừng và nhìn ngắm bản thân mình trong sự ngưỡng mộ, đồng thời đứng ở trên để nhìn những người khác phía dưới. Chúng ta đứng trước mặt Thiên Chúa trong một cuộc gặp gỡ của tình yêu, và để gặp gỡ những người khác trong Thiên Chúa. Theo nghĩa này, cầu nguyền là chiêm ngắm Chúa, vui mừng vì những điều kỳ diệu mà ơn sủng của Người hoạt động hằng ngày trong lòng sự yếu đuối của loài người, và vui mừng vì lòng thương xót không mỏi mệt của Người giúp nâng dậy những người đã ngã và những người muốn đứng dậy trở lại.
 Khi nghe dụ ngôn này, chúng ta tức khắc có thể bị cám dỗ tự đồng hóa mình với người thu thuế, đơn giản là vì người này có chỗ đứng tích cực trong câu chuyện. Đó là một dấu hiệu của ước muốn tế nhị của con người là làm cho mình được an tâm. Nhưng dụ ngôn mời gọi chúng ta nhìn vào bên trong để loại bỏ mọi sự ý thức về tính tự mãn của mình và sự khinh dể người khác, để tìm được một trái tim đơn sơ, khiêm nhường và đầy tình huynh đệ, biết cách nhìn vào mình và người khác với một cái nhìn từ tâm và hi vọng. Về phương diện này, thường cần phải đặt câu hỏi về cách chúng ta cầu nguyện. Cầu nguyện bộc lộ cho chúng ta điều gì về chiều sâu và chất lượng của trái tim chúng ta? Cầu nguyện tỏ cho chúng ta biết điều gì về bản thân mình, về cách chúng ta giao tiếp với người khác và về cách chúng ta nhận định về người khác một cách tự nhiên trong tương quan với chúng ta? Nó tỏ lộ cho chúng ta thấy điều gì về mối quan hệ của chúng ta với Thiên Chúa và ơn cứu độ của Người?
 Đức Giáo Hoàng Phanxicô thường xuyên nhắc nhở chúng ta về vị trí trung tâm của cầu nguyện trong tương quan với Hội Thánh và sứ mạng của Hội Thánh. Cầu nguyện là linh hồn của việc truyền giáo, bởi vì hiệu quả của việc gặp gỡ cá nhân với Chúa Kitô, các mức độ tương quan đúng đắn của chúng ta với chính mình và với thế giới trong ánh sáng của Chúa Thánh Thần, là gốc rễ của trải nghiệm về sự thật cứu rỗi chúng ta. Nhờ cầu nguyện, người môn đệ truyền giáo luôn luôn coi mình nằm trong số những người cần được ơn cứu rỗi mà mình được kêu gọi để loan báo và thông truyền trong các bí tích. Điều chắc chắn là sứ mạng loan báo Tin Mừng được uỷ thác cho chúng ta với danh nghĩa là Hội Thánh không thể được thực hiện trong sự thật nếu chúng ta chọn một thái độ thống trị trong quan hệ với người khác, tự tin và tự mãn về ưu thế đạo đức và tôn giáo của chúng ta. Truyền giáo phải là một đề nghị khiêm nhường về tình bạn với Đức Kitô, với một sự kính trọng sâu xa đối với tự do tôn giáo của những người khác thuộc thời đại chúng ta, kính trọng văn hóa và lịch sử của họ. Khiêm nhường đích thực không bao giờ thiếu sự thật. Đúng hơn, nó là một sự hiện diện hiệu quả của sự thật, một sự thật phán xét, tha thứ và cứu rỗi những người rao giảng và những người nghe rao giảng sự thật ấy.
Nguồn: Uỷ ban loan báo Tin Mừng 

Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2019

Ngày 22/09/2019 

Chúa Nhật Tuần XXV Mùa Thường Niên Năm C


BÀI ĐỌC I: Am 8, 4-7
"Chống lại những kẻ lấy tiền mua người nghèo".
Trích sách Tiên tri Amos.
Hãy nghe đây, hỡi những ai đàn áp kẻ nghèo khó, và muốn tiêu diệt hết những kẻ bần cùng trong cả nước. Các ngươi bảo: "Bao giờ qua tuần trăng mới để chúng tôi bán hàng? Khi nào hết ngày Sabbat để chúng tôi bán lúa mạch. Chúng tôi sẽ giảm lường đong, tăng giá và làm cân giả. Chúng tôi sẽ lấy tiền mua người nghèo, lấy đôi dép đổi lấy người túng thiếu. Chúng tôi sẽ bán lúa mục nát". Vì Giacóp kiêu căng, Chúa đã thề rằng: "Ta sẽ không bao giờ lãng quên tất cả các việc chúng làm cho đến cùng".Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 112, 1-2. 4-6. 7-8
Đáp: Hãy ngợi khen Chúa, Đấng nâng cao kẻ túng thiếu (c. 1a & 7b).
Xướng:
1) Hãy ngợi khen, hỡi những người tôi tớ Chúa, chư vị hãy ngợi khen danh Chúa. Nguyện danh Chúa được chúc tụng từ bây giờ và cho đến muôn đời. - Đáp.
2) Chúa siêu việt trên hết thảy chư dân, trên muôn cõi trời là vinh quang của Chúa... và Người để mắt nhìn coi khắp cả trên trời dưới đất. - Đáp.
3) Người nâng cao kẻ túng thiếu từ chỗ bụi tro, và cất nhắc bạn cơ bần từ nơi phẩn thổ, hầu cho họ ngồi với những bậc quân vương, với những bậc quân vương của dân Người. - Đáp.
BÀI ĐỌC II: 1 Tm 2, 1-8
"Cầu nguyện cùng Thiên Chúa cho mọi người. Ngài muốn cho mọi người được cứu độ".
Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gởi Timôthêu.
Trước tiên, cha khuyên hãy cầu xin, khẩn nguyện, kêu van và tạ ơn cho mọi người: cho vua chúa, và tất cả những bậc vị vọng, để chúng ta được sống bằng yên vô sự, trong tinh thần đạo đức và thanh sạch. Đó là điều tốt lành và đẹp lòng Đấng Cứu Độ chúng ta là Thiên Chúa. Người muốn cho mọi người được cứu rỗi và đến nhận biết chân lý.
Vì chỉ có một Thiên Chúa, và một Đấng Trung Gian giữa Thiên Chúa và loài người, là Đức Giêsu Kitô, cũng là con người. Người đã phó mình làm giá cứu chuộc thay cho mọi người, để nên chứng tá trong thời của Người, mà vì chứng tá đó, cha đã được đặt lên làm kẻ rao giảng, làm Tông đồ (cha nói thật chứ không nói dối), và làm Thầy dạy dân ngoại trong đức tin và chân lý. Vậy cha muốn rằng những người đàn ông cầu nguyện trong mọi nơi, hãy giơ lên hai tay thanh sạch, không oán hờn và cạnh tranh.Đó là lời Chúa

ALLELUIA: Ga 17, 17b và a
Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Lời Cha là chân lý; xin hãy thánh hoá chúng trong sự thật". - Alleluia.
PHÚC ÂM: Lc 16, 10-13 hoặc 1-13
"Các con không thể làm tôi Thiên Chúa mà lại làm tôi tiền của được".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: Œ"Một người phú hộ kia có một người quản lý, và người này bị tố cáo đã phung phí của chủ. Ông chủ gọi người quản lý đến và bảo rằng: 'Tôi nghe nói anh sao đó? Anh hãy tính sổ công việc quản lý của anh, vì từ nay, anh không thể làm quản lý nữa'. Người quản lý nghĩ thầm rằng: 'Tôi phải làm thế nào, vì chủ tôi cất chức quản lý của tôi? Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. Tôi biết phải liệu thế nào, để khi mất chức quản lý, thì sẽ có người đón tiếp tôi về nhà họ'.
"Vậy anh gọi từng con nợ của chủ đến và hỏi người thứ nhất rằng: 'Anh mắc nợ chủ tôi bao nhiêu?' Người ấy đáp: 'Một trăm thùng dầu'. Anh bảo người ấy rằng: 'Anh hãy lấy văn tự, ngồi xuống mau mà viết lại: năm mươi'. Rồi anh hỏi người khác rằng: 'Còn anh, anh mắc nợ bao nhiêu?' Người ấy đáp: 'Một trăm giạ lúa miến'. Anh bảo người ấy rằng: 'Anh hãy lấy văn tự mà viết lại: tám mươi'. Và chủ khen người quản lý bất lương đó đã hành động cách khôn khéo: vì con cái đời này khi đối xử với đồng loại thì khôn khéo hơn con cái sự sáng.
"Phần Thầy, Thầy bảo các con: Hãy dùng tiền của gian dối mà mua lấy bạn hữu, để khi mất hết tiền bạc, thì họ sẽ đón tiếp các con vào chốn an nghỉ đời đời.
"Ai trung tín trong việc nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai gian dối trong việc nhỏ, thì cũng gian dối trong việc lớn. Vậy nếu các con không trung thành trong việc tiền của gian dối, thì ai sẽ giao phó của chân thật cho các con?
"Không đầy tớ nào có thể làm tôi hai chủ: vì hoặc nó ghét chủ này và mến chủ kia; hoặc phục chủ này và khinh chủ nọ. Các con không thể làm tôi Thiên Chúa mà lại làm tôi tiền của được".Đó là lời Chúa.

Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2019

Ngày 21/09/2019
Thứ Bảy Tuần XXIV Mùa Thường Niên Năm lẻ

THÁNH MÁTTHÊU, TÔNG ĐỒ TÁC GIẢ SÁCH TIN MỪNG

PHÚC ÂM: Mt 9, 9-13
"Hãy theo Ta". - Và ông ấy đứng dậy đi theo Người.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu đi ngang qua, thấy một người ngồi ở bàn thu thuế, tên là Matthêu. Người phán bảo ông: "Hãy theo Ta". Ông ấy đứng dậy đi theo Người. Và xảy ra khi Người ngồi dùng bữa trong nhà, thì có nhiều người thu thuế và tội lỗi đến ngồi đồng bàn cùng Chúa Giêsu và các môn đệ của Người. Những người biệt phái thấy vậy, liền nói với các môn đệ Người rằng: "Tại sao Thầy các ông lại ăn uống với những người thu thuế và tội lỗi như vậy?" Nghe vậy, Chúa Giêsu bảo rằng: "Người lành mạnh không cần đến thầy thuốc, nhưng là người đau yếu! Các ông hãy đi học xem lời này có ý nghĩa gì: Ta muốn lòng nhân từ, chớ không phải hy lễ. Vì Ta không đến để kêu gọi người công chính, nhưng kêu gọi người tội lỗi".Đó là lời Chúa.

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2019

 THƯ CỦA TỔNG GIÁM MỤC HÀ NỘI GỬI CÁC SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO

Các con rất thân mến,
Năm học mới sắp điểm, đây là thời gian của ân sủng mà Thiên Chúa đã trao cho các con như trao nén bạc quý giá. Ngài hằng mong ước nén bạc ấy được sinh lời từ những nỗ lực và gắng công, với lòng biết ơn cùng tinh thần trách nhiệm của các con đối với bản thân, gia đình, Giáo hội và xã hội. Nhân dịp này, cha muốn bày tỏ lòng yêu mến của cha cũng như của toàn thể Giáo Hội đối với các con, đồng thời cha cũng muốn chia sẻ một vài tâm tình, với hy vọng đem lại cho các con niềm hứng khởi trong năm học mới.
Các con không chỉ là tương lai mà còn là hiện tại của thế giới, ngay lúc này đây, các con đang góp phần làm cho thế giới trở nên phong phú. Xã hội sẽ trở nên tươi sáng hơn, Giáo hội sẽ chiếu tỏa vinh quang Thiên Chúa rực rỡ hơn nếu những người trẻ, với tâm hồn tươi mới đầy hăng say, mang vào mình ánh sáng và tinh thần của Đức Giêsu - “Đấng muốn cho mọi người được cứu độ và nhận biết chân lý” (1 Tm 2:4). Muốn được thấm nhuần tâm tình ấy, việc rèn luyện của các con phải toàn diện về nhân bản, tâm linh, trí tuệ và khả năng chuyên môn.
Chứng nhân Hy Vọng - Đức Cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận lúc sinh thời đã từng nói: “Học để biết. Học để canh tân. Học để phục vụ. Học để yêu mến. Chưa học để phục vụ đúng mức, con chưa mến Chúa đủ.” [1]. Hãy không ngừng tạ ơn Chúa nơi tình yêu và sự hy sinh lớn lao của cha mẹ, cho các con có điều kiện đến trường trau dồi đức - thể - trí. Để đáp lại tình yêu cao cả ấy, không chỉ dừng lại ở danh hiệu hay thành tích tiêu biểu, cha ước mong các con có thể nhận ra đâu là điều mà Thiên Chúa kêu gọi các con sống và hành động. Trong tinh thần ấy, học tập không đơn thuần để biết hay để làm, mà còn để đổi mới, để yêu mến và phục vụ, để các con sống vâng theo Thánh Ý. Căn bệnh thành tích nơi một số giáo viên đã đẩy ngành giáo dục tại Việt Nam xuống dốc, gây nhiều hệ lụy nơi thế hệ tương lai, nhất là sự gian dối. Trong bối cảnh này, các con được mời gọi sống ngay thẳng, tôn trọng tiếng nói của lương tâm. Làm như thế là các con đang cố gắng nên thánh. Quả thật, “Thế giới không đổi mới, vì người ta quan niệm sự thánh thiện ngoài bổn phận” [2].
Các con thân mến, “Tinh anh của tuổi trẻ nằm trong tâm hồn” [3]. Cha nhìn thấy hạt giống thiện hảo trong trái tim các con và những muốn cùng các con nâng niu nuôi dưỡng, làm cho chúng trổ sinh bông hạt. Muốn vậy, chúng con phải ra sức quyết tâm “nhổ cỏ lùng” bằng cách nỗ lực thanh luyện cho lòng mình thoát khỏi các thú vui vô bổ, các đam mê không lành mạnh và những tính toán lợi lộc giả tạo mau qua. Đồng thời “tưới nước”, “chăm bón” đều đặn nơi tinh thần cầu nguyện và bác ái, lấy tình yêu thương mà nối kết mọi người, làm cho hạt giống trong trái tim các con sau khi mục nát sẽ mặc lấy sự tinh anh tươi trẻ là “lòng thương cảm, nhân hậu, khiêm nhu, hiền hòa và nhẫn nại, chịu đựng và tha thứ cho nhau” (Cl 3,12-13). “Can đảm lên!”(Ga 16, 33) Là học sinh sinh viên Công Giáo, các con hãy khước từ những gì nghịch với Chân Lý, hãy vững tâm để cho Lời Chúa là Sự Thật thánh hiến các con trước những hiện tượng thiếu trung thực làm tổn thương trầm trọng ngành giáo dục. Mong rằng trước bóng tối cuộc đời, thay vì ngã lòng thì các con vẫn không ngừng mơ những điều lớn lao, tìm kiếm những chân trời xa rộng, hướng lên cao hơn, đón nhận những thách đố và dấn thân cống hiến hết mình. Hãy bám vào Đức Giêsu, Người là bạn đồng hành và là tri kỷ của các con.
Và, hãy cùng cha lắng lại một chút, các con có thấy Mẹ thiên nhiên đang kêu gào? Trước tình trạng khủng hoảng sinh thái, “Sống Xanh” không chỉ là nỗ lực làm sạch môi trường, nhưng còn là cách sống lành mạnh nhân ái. Tri thức không hệ tại ở việc các con có bao nhiêu điểm 10, nhưng là sự hiểu biết và bảo vệ những giá trị của sự sống. Các con không tách biệt khỏi xã hội, nhưng được mời gọi sống hiệp thông, nối kết với toàn thể thụ tạo. Hãy biết từ chối những món đồ không thực sự cần thiết, chọn những gì có giá trị sử dụng lâu bền và thực sự có ích. Từng hành động nhỏ mà các con gầy đắp mỗi ngày sẽ “chữa lành” những vết thương Mẹ thiên nhiên đang phải chịu, sẽ dệt nên mạng lưới sự sống ôm lấy mọi người. Và chính các con có thể sống xanh, sống thẳng như cây tre Việt ngay trong thời đại của mình.
Sau cùng, cha gửi đến các con những tâm tình mà Vị Cha Chung Giáo Hội hoàn vũ nhắn nhủ: “Các bạn trẻ thân mến, các con hãy sống hữu hiệu nhất những năm tuổi trẻ của mình. Đừng nhìn đời từ một ban công. Đừng lẫn lộn hạnh phúc với chiếc ghế bành, hay sống đời sống các con sau một bức màn. Làm gì thì làm, đừng trở thành thê thảm như một chiếc ô tô phế thải nghĩa địa! Cũng đừng như những chiếc xe đậu trong bãi, nhưng hãy ước mơ thỏa chí và hãy đưa ra các quyết định tốt. Hãy mạo hiểm, ngay cả dù điều đó có nghĩa là phạm sai lầm. Đừng đi qua đời sống một cách vô cảm giác, hay tiếp cận thế giới như những khách du lịch. Hãy sôi nổi lên! Hãy xua tan nỗi sợ vốn làm tê liệt các con, để các con không trở thành những xác ướp trẻ. Hãy sống! Hãy dấn thân cho những gì tốt nhất trong đời sống! Hãy mở cửa lồng, thoát ra và bay lên! Xin các con đừng về hưu sớm.” [4]. Hiểu và sống như thế, các con sẽ là niềm vui và ơn phúc cho Giáo Hội và cho toàn thể nhân loại.
Với lòng thương mến, Cha mến chúc các con một năm học mới hăng hái, vui tươi và gặt hái được nhiều thành quả tốt đẹp. Xin Thiên Chúa tuôn đổ phúc lành xuống trên các con, cũng như trên gia đình, thầy cô và bạn bè của các con.
Thân ái chào các con!
Hà Nội, ngày 4 tháng 9 năm 2019
+Giuse Vũ Văn Thiên
Tổng Giám mục Hà Nội

Thứ Tư, 28 tháng 8, 2019

THÁNH NỮ MONICA & THÁNH AUGUSTINO 

Tác Giả:TRẦM THIÊN THU

Chắc hẳn chẳng ai xa lạ gì với hai vị thánh là mẹ con, đó là Thánh mẹ Monica và Thánh con Augustinô – Giám mục Tiến sĩ. Hằng năm, ngày 27-8 là lễ kính nhớ người mẹ, và ngày 28-8 là lễ kính nhớ người con.
Thánh Monica (331-387) là bổn mạng của những cha mẹ chịu đựng đau khổ vì gánh nặng gia đình, đặc biệt là những người mẹ Công giáo. Bà được mệnh danh là “Người Bạn của Thánh Giá”.
Thánh Monica sinh năm 332 tại Tagaste, Bắc Phi (nay là Souk Ahras, thuộc Algeria). Bà sống các nhân đức Kitô giáo nổi bật, nhất là chịu đựng sự ngoại tình của người chồng, bà khóc hằng đêm vì thương “cậu ấm” Augustinô, chuyên cần cầu nguyện cho con hoán cải, điều mà chính Thánh Augustinô đã viết trong cuốn Tự Thuật (Confession).
Dù bà là một Kitô hữu, cha mẹ vẫn bắt bà sớm kết hôn với một người ngoại giáo tên là Patrixiô, dân thành phố Tagaste, một người chồng có tính nóng như lửa, nghiện rượu, ngoại tình, phóng đãng, luôn khó chịu vì vợ hay làm việc từ thiện và cầu nguyện.
Thánh Monica có 3 người con: Augustinô là con trai trưởng, Navigius là con trai thứ hai, và Perpetua là con gái út. Thánh Augustinô bướng bỉnh, lười biếng, và được gởi vào học tại trường Madaurus. Thánh Monica bị coi là một người vợ hay bị cằn nhằn, là con dâu đau khổ và là người mẹ thất vọng, nhưng bà không đầu hàng trước mọi nghịch cảnh. Thánh Monica còn phải chịu đựng bà mẹ chồng cực kỳ khó tính. Nhưng lời cầu nguyện và gương lành của Thánh Monica đã khiến chồng và mẹ chồng trở lại Công giáo. Patrixiô mất năm 371, sau khi đã được rửa tội 1 năm, lúc này Augustinô 17 tuổi. Thánh Monica ở vậy nuôi dạy các con. Augustinô tiếp tục theo học tại trường Carthage, và tại đây chàng Augustinô bắt đầu ăn chơi trác táng.
Tại Carthage, biết Augustinô theo tà thuyết Manichean (*), Thánh Monica đã thẳng thắn đuổi Augustinô đi chỗ khác, không được ăn uống và không được ngủ trong nhà. Đêm đó, Thánh Monica đã có thị kiến lạ là “đứa con trời đánh” sẽ trở lại, thế nên bà giải hòa với con. Từ đó, bà luôn theo sát con mọi nơi mọi lúc, đêm ngày cầu nguyện và ăn chay vì con.
Rồi bà đã gặp một giám mục thánh thiện là Thánh Ambrôsiô, giám mục này khuyên bà và nói tiên tri: “Đứa con của nước mắt sẽ không hư mất”. Thánh Monica bí mật theo con đi khắp nơi để tìm cách cứu con ra khỏi vũng lầy tội lỗi. Tại Manila (Ý), Thánh monica đã gặp Thánh Ambrôsiô và được chứng kiến con trai Augustinô trở lại sau nhiều năm ròng rã.
Lúc 29 tuổi, Augustinô quyết định đi Rôma để dạy khoa hùng biện. Thánh Monica cũng quyết định đi theo con. Một đêm nọ, Augustinô nói với mẹ là sắp đi tạm biệt một người bạn. Nhưng không, Augustinô lại lên tàu đi Rôma. Thánh Monica rất đau khổ khi biết con lừa dối mình, nhưng bà vẫn âm thầm đi theo. Bà vừa đến Rôma thì biết tin con trai “trời đánh” Augustinô đã đi Milan. Dù việc đi lại khó khăn, Thánh Monica vẫn theo con tới Milan và bất cứ nơi nào khác.
Tại Milan, Augustinô chịu ảnh hưởng Thánh giám mục Ambrôsiô, đồng thời là linh hướng của Thánh Monica. Bà nghe lời khuyên của Thánh Ambrôsiô và khiêm nhường từ bỏ mọi sự. Thánh Monica trở thành trưởng nhóm của các phụ nữ đạo đức ở Milan cũng như khi bà ở Tagaste. Bà vẫn tiếp tục cầu nguyện cho Augustinô.
Lễ Phục Sinh năm 387, Thánh Ambrôsiô đã rửa tội cho Augustinô và vài người bạn của Augustinô tại Nhà thờ Thánh Gioan Tẩy Giả ở Milan (Ý quốc). Ngay sau đó, nhóm của Augustinô đi Phi châu. Biết mình không còn sống bao lâu nữa, Thánh Monica nói với Augustinô: “Con ơi, không gì trên thế gian này làm mẹ vui. Mẹ không biết có gì còn lại cho mẹ làm hoặc tại sao mẹ lại vẫn ở đây, mọi hy vọng trên thế gian này mẹ đã được mãn nguyện”. Sau đó bà lâm bệnh, và sau 9 ngày bệnh nặng thì bà qua đời. Hầu như những gì chúng ta biết về thánh Monica là nhờ các tác phẩm của thánh Augustinô, đặc biệt là cuốn Tự Thuật.
Thánh Augustinô được rửa tội lúc 33 tuổi, rồi làm linh mục lúc 36 tuổi, và làm giám mục lúc 41 tuổi. Ngài là một tội nhân trở thành thánh nhân. Đó là nhờ nước mắt và sự kiên trì cầu nguyện của người mẹ là Thánh Monica, sự hướng dẫn của Thánh giám mục Ambrôsiô, và nhất là chính Thiên Chúa đã nói với Thánh Augustinô qua Kinh thánh để soi dẫn Augustinô từ tình-yêu-cuộc-sống đến cuộc-sống-tình-yêu.
Trong những năm đầu đời, Thánh Augustinô đắm chìm trong kiêu ngạo, hoang đàng và tội lỗi, nhưng ngài đã trở lại và sống thánh thiện, chống lại mọi thủ đoạn của ma quỷ thời đó – suy đồi về chính trị, xã hội và luân lý. Chính kinh nghiệm “xương máu” của đời mình mà ngài đã để lại cho chúng ta những câu nói bất hủ, chẳng hạn: “Ngài có đó khi ta tưởng mình đơn côi, Ngài nghe ta khi chẳng ai đáp lại, Ngài thương ta khi tất cả hững hờ”; hoặc: “Hát hay là cầu nguyện hai lần”; hoặc: “Chúa dựng nên con thì Ngài không cần đến con, nhưng để cứu độ con thì Ngài cần đến con”.
Thánh Augustinô không thể im lặng, như ngôn sứ Giêrêmia xưa đã phải thú nhận: “Có lần con tự nhủ: ‘Tôi sẽ không nghĩ đến Người, cũng chẳng nhân danh Người mà nói nữa’. Nhưng lời Ngài cứ như ngọn lửa bừng cháy trong tim, âm ỉ trong xương cốt. Con nén chịu đến phải hao mòn, nhưng làm sao nén được!” (Gr 20:9).
Thánh Augustinô viết về người mẹ của mình: “Trong chiếc rổ đầy trái cây, mẹ tôi biết đem cả một trái tim đầy ắp lời cầu xin thuần khiết tới nhà thờ Các Thánh Tử Đạo, và trao hết cho người nghèo – để việc rước Mình Thánh Chúa được cử hành ở đúng vị trí. Noi gương Cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu, các Thánh Tử Đạo đã hy sinh và đã nhận triều thiên” (Tự Thuật 6.2.2).
Khi con trai Augustinô trở lại, hai mẹ con sống bên nhau 6 tháng an bình tại Rus Cassiciacum (ngày nay là Cassago Brianza). Thánh Monica qua đời ở tuổi 55. Sau khi an nghỉ trong Lòng Thương Xót bao la của Thiên Chúa, Thánh Monica được an táng tại Ostia, và hầu như chẳng còn ai nhớ đến bà.
Thế kỷ XIII, lòng sùng kính Thánh Monica bắt đầu lan rộng. Lúc đó, lễ Thánh Monica vào ngày 4-5. Năm 1430, ĐGH Martin V hài cốt Thánh Monica được dời tới Nhà thờ Thánh Augustinô ở Rôma, đặt ngay bên phải bàn thờ. Nhà thờ này do ĐHY Estouteville của TGP Rouen đã cho xây dựng. Nhiều phép lạ đã xảy ra trong tháng Năm. Mãi đến thế kỷ XVI, lễ Thánh Monica mới được ấn định trong Lịch Phụng Vụ.
Thành phố Santa Monica ở California (Hoa Kỳ) là đặt theo tên Thánh Monica. Tương truyền rằng, hồi thế kỷ XVIII, Lm Juan Crespí đặt tên cho một dòng suối là Las Lagrimas de Santa Monica (Nước Mắt của Thánh Monica), ngày nay gọi là Serra Springs, gợi nhớ những giọt nước mắt mà Thánh Monica đã nhiều năm ròng rã khóc vì nghịch tử Augustinô. Tượng Thánh Monica được dựng tại Santa Monica's Palisades Park (Công viên Hàng rào Thánh Monica), tượng do điêu khắc gia Eugene Morahan hoàn tất vào năm 1934.
Lạy Thánh Monica và Thánh Augustinô, xin cầu thay nguyện giúp. Amen.
Tác Giả:TRẦM THIÊN THU
https://tramthienthu.blogspot.com
(*) Manichaeism: Mani giáo, hệ thống tôn giáo nhị nguyên do tiên tri Manes (khoảng 216–276) sáng lập ở Ba Tư hồi thế kỷ III, dựa trên vụ xung đột nguyên thủy giữa ánh sáng và bóng tối, kết hợp với các yếu tố của Kitô giáo ngộ đạo (Gnostic Christianity), Phật giáo (Buddhism), Bái hỏa giáo (Zoroastrianism), và các yếu tố ngoại giáo khác. Thuyết này bị chống đối từ phía Hoàng đế La mã, các triết gia tân Platon (Neo-Platonist) và các Kitô hữu chính thống.
LCTX - MẸ MỄ DU

Thứ Năm, 22 tháng 8, 2019

Ngày 25/08/2019 - Chúa Nhật Tuần XXI Mùa Thường Niên Năm 

BÀI ĐỌC I: Is 66, 18-21
"Chúng dẫn tất cả anh em các ngươi từ mọi dân tộc đến".
Trích sách Tiên tri Isaia.

Đây Chúa phán: "Ta đã biết các việc làm và tư tưởng của chúng; Ta đến quy tụ mọi dân tộc và mọi ngôn ngữ: chúng sẽ đến và nhìn thấy vinh quang của Ta. Ta sẽ đặt nơi chúng một dấu lạ, Ta sẽ sai một số trong những người được giải thoát đến các dân ngoài biển, bên Phi châu và Lyđia, là những dân thiện xạ, đến Ý-đại-lợi và Hy-lạp, đến những hòn đảo xa xăm, đến với những kẻ chưa nghe nói về Ta, và chưa thấy vinh quang của Ta. Chúng sẽ rao giảng cho các dân biết vinh quang của Ta, sẽ dẫn tất cả anh em các ngươi từ mọi dân tộc đến như của lễ dâng cho Chúa, họ cỡi ngựa, đi xe, đi võng, cỡi la, cỡi lạc đà, đến núi thánh của Ta là Giêrusalem, khác nào con cái Israel mang của lễ trong chén tinh sạch vào nhà Chúa, Chúa phán như thế. Trong những dân đó, Ta sẽ chọn các tư tế, các thầy Lêvi: Chúa phán như vậy". Vì chưng lời Chúa rằng: Cũng như Ta tạo thành trời mới, đất mới đứng vững trước mặt Ta thế nào, thì dòng dõi ngươi và danh tánh các ngươi sẽ vững bền như vậy".Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 116, 1. 2

Đáp: Hãy đi rao giảng Tin Mừng khắp thế gian (Mc 16, 15).
Xướng:
1) Toàn thể chư dân, hãy khen ngợi Chúa! Hết thảy các nước, hãy chúc tụng Người. - Đáp.
2) Vì tình thương Chúa dành cho chúng tôi thực là mãnh liệt, và lòng trung thành của Chúa tồn tại muôn đời. - Đáp.
BÀI ĐỌC II: Dt 12, 5-7, 11-13
"Chúa sửa dạy ai là kẻ Người yêu mến".
Trích thư gửi tín hữu Do-thái.
Anh em thân mến, anh em đã quên lời yên ủi tôi nói với anh em, như nói với những người con rằng: "Hỡi con, con chớ khinh thường việc Chúa sửa dạy, và đừng nản chí khi Người quở trách con; vì Chúa sửa dạy ai là kẻ Người yêu mến, và đánh đòn kẻ mà Người chọn làm con". Trong khi được sửa dạy, anh em hãy bền chí. Thiên Chúa xử sự với anh em như con cái: vì có người con nào mà cha không sửa phạt. Ngày nay, hẳn ai cũng coi việc sửa dạy là nỗi buồn khổ, hơn là nguồn vui, nhưng sau này, nó sẽ mang lại hoa quả bình an công chính cho những ai được sửa dạy. Vì thế, anh em hãy nâng đỡ những bàn tay bủn rủn và những đầu gối rụng rời. Đường anh em đi, anh em hãy bạt cho thẳng, để người què khỏi bị trẹo chân, nhưng được an lành.Đó là lời Chúa.
ALLELUIA: Ga 14, 23

Alleluia, alleluia! - Nếu ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy. - Alleluia.
PHÚC ÂM: Lc 13, 22-30
"Người ta sẽ từ đông chí tây đến dự tiệc trong nước Chúa".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu rảo qua các đô thị và làng mạc, vừa giảng dạy vừa đi về Giêrusalem. Có kẻ hỏi Người rằng: "Lạy Thầy, phải chăng chỉ có một số ít sẽ được cứu độ?" Nhưng Người phán cùng họ rằng: "Các ngươi hãy cố gắng vào qua cửa hẹp, vì Ta bảo các ngươi biết: nhiều người sẽ tìm vào mà không vào được. Khi chủ nhà đã vào và đóng cửa lại, thì lúc đó các ngươi đứng ngoài mới gõ cửa mà rằng: 'Thưa ngài, xin mở cửa cho chúng tôi'. Chủ sẽ trả lời các ngươi rằng: 'Ta không biết các ngươi từ đâu tới'. Bấy giờ các ngươi mới nói rằng: 'Chúng tôi đã ăn uống trước mặt ngài và ngài đã giảng dạy giữa các công trường chúng tôi'. Nhưng chủ sẽ trả lời các ngươi rằng: 'Ta không biết các ngươi tự đâu mà tới, hỡi những kẻ làm điều gian ác, hãy lui ra khỏi mặt ta'. Khi các ngươi sẽ thấy Abraham, Isaac, Giacóp và tất cả các tiên tri ở trong nước Thiên Chúa, còn các ngươi bị loại ra ngoài, nơi đó các ngươi sẽ khóc lóc nghiến răng. Và người ta sẽ từ đông chí tây, từ bắc chí nam đến dự tiệc trong nước Thiên Chúa. Phải, có những người sau hết sẽ trở nên trước hết và những người trước hết sẽ nên sau hết".Đó là lời Chúa.